Anh tiến lên một bước: "Tôi tên Lương Túc Đình, sinh ngày x tháng x năm xxxx, người thành phố A, giữ chức chủ tịch tập đoàn xx và tập đoàn xx, tốt nghiệp đại học xx, chuyên ngành của tôi là..."
Tôi lùi lại một bước: "Mấy cái này tôi biết cả rồi, hai đứa mình là bạn học từ cấp ba..."
"Thế sao em bảo chúng ta chưa tìm hiểu!"
"Nhưng mà chúng ta cũng chưa bao giờ thân mật..."
Anh lại tiến thêm một bước, mạnh mẽ móc điện thoại ra, mở một tệp tài liệu: "Báo cáo khám sức khỏe nhân viên tập đoàn tháng 8 năm nay, chỉ số BMI của tôi xuất sắc, lượng cơ bắp hoàn hảo, không cao huyết áp, không mỡ m.á.u, không có bất kỳ bệnh truyền nhiễm nào. Kết quả xét nghiệm gen cho thấy nguy cơ mắc u.n.g t.h.ư cực thấp. Em nhìn đi! Là dấu đỏ do bệnh viện Hòa Hảo đóng đấy..."
Đúng là ồn ào c.h.ế.t đi được.
Giọng nói của anh đột ngột im bặt.
Bởi vì tôi lại dùng chiêu cũ, túm cà vạt của anh kéo xuống, có điều lần này mục tiêu của tôi là đôi môi mỏng nhạt màu đang lải nhải không ngừng kia.
Thế giới yên tĩnh rồi.
Thời gian dường như cũng ngưng đọng.
Đợi đến khi chúng tôi tách ra, cả hai đều có chút thở không ra hơi.
Đôi mắt anh như phủ một tầng hơi nước. Hồi lâu sau, anh khẽ cầu xin bằng giọng khàn khàn: "Em hôn tôi cái nữa được không?"
"Không được."
"Thế tôi có phải bạn trai em không?"
"Không phải."
"Rõ ràng vừa nãy em bảo phải mà!"
...Anh ấy phiền thật đấy.
Nhưng mà.
Tôi liếc nhìn anh, một người đàn ông cao to lộc ngộc như vậy mà lại ủ rũ cụp đuôi đi theo sau lưng tôi, một tay đang kéo tay áo tôi, trông rõ là đáng thương.
Càng nhìn càng thấy đáng yêu.
"Được rồi được rồi, để tôi cân nhắc một chút."
Tôi thừa nhận là mình có chút động lòng nhưng không ngờ động tác của Lương Túc Đình lại nhanh đến thế.
Bố mẹ gọi điện cho tôi: "Con với thằng bé Lương yêu nhau rồi à? Thu mua xong nhà xưởng, nó lại tặng lại rồi. Nó bảo là sẽ nỗ lực giúp đỡ kinh doanh, còn khuyên bố mẹ đừng đ.á.n.h mất niềm tin."
"Nhưng bố mẹ đã đặt vé du thuyền du lịch vòng quanh thế giới rồi mà."
Khóe miệng tôi giật giật: "Bố mẹ cứ đi chơi đi, con sẽ nói rõ ràng với anh ấy."
Anh ấy đang chơi trò tổng tài bá đạo cưỡng đoạt yêu đương phiên bản đời thực đấy à?
Hi hi, nhưng mà tôi cũng thích.
7.
Vừa gặp mặt Lương Túc Đình, tôi liền sa sầm mặt mày: "Đã bảo bố mẹ tôi muốn nghỉ hưu rồi, còn giao nhà xưởng cho họ làm gì."
Lương Túc Đình vừa rửa bát vừa giải thích: "Tôi thuê giám đốc chuyên nghiệp quản lý nhà xưởng rồi. Nếu cô chú thích thì qua ngó nghiêng chút thôi. Dù sao thì hai người vẫn là chủ tịch mà."
Anh thành thục tráng sạch bát đĩa rồi xếp vào tủ, sau đó bước ra khỏi bếp, dặn dò: "Đồ ăn khuya tôi để trong tủ lạnh cho em rồi đấy. Vậy tôi về đây..."
Tôi khoanh hai tay trước n.g.ự.c: "Bên ngoài đang mưa, lái xe nguy hiểm lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh gật đầu: "Vậy tôi sẽ lái chậm một chút."
Tôi nhìn ra ngoài trời: "Chỉ sợ có mưa đá hay gì đó thôi."
Anh an ủi tôi: "Hôm nay tôi lái xe địa hình mà, không sao đâu."
Tôi sán lại gần nhưng không hôn môi mà l.i.ế.m nhẹ lên dái tai anh, thưởng thức cảnh anh đỏ bừng từ mang tai lan xuống tận cổ.
"Khương Linh!" Hơi thở của anh bỗng trở nên dồn dập.
Tay tôi sờ lên thắt lưng anh, nhàn nhã thưởng thức dáng vẻ luống cuống tay chân của anh.
"Khoan đã!" Mặt anh đã đỏ lựng nhưng vẫn bướng bỉnh ngăn tôi lại: "Tôi chưa phải bạn trai em thì không được làm chuyện quá giới hạn với em."
Tôi rất coi thường cái kiểu "tên đã trên dây" rồi mà còn đòi danh phận này của anh.
Nhưng miệng lưỡi thì lại rất thành thật mà thừa nhận: "Được rồi, anh là bạn trai tôi."
Anh vẫn kiên trì không buông tha: "Chúng ta sẽ kết hôn đúng không?"
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Anh nhìn tôi đầy khát khao và mong chờ. Tôi nghĩ ngợi một lát rồi đổi sang vẻ mặt “nhẫn nhục chịu đựng”.
Chẳng phải anh thích kịch bản này sao? Tôi diễn cùng anh là được chứ gì!
"Đúng vậy, vì anh đã giúp nhà tôi nên tôi đành phải gả cho anh thôi. Dù sao tôi cũng chẳng có gì khác, chỉ có thể để anh cưỡng đoạt, lấy thân báo đáp vậy."
Diễn xuất của tôi không tốt lắm nhưng Lương Túc Đình thì lại tự mình nhập vai ngon ơ.
Lập tức biểu cảm của anh chuyển từ mong đợi sang áy náy, thậm chí môi còn hơi run rẩy: "Xin... xin lỗi..."
Không thể diễn tiếp nữa, nếu không sợ anh ấy "lên" không nổi mất.
Tôi chủ động hôn lên môi anh trước, vòng tay ôm lấy cổ anh, dán cả người vào anh.
Lập tức Lương Túc Đình quẳng mọi thứ ra sau đầu, bị tôi hôn đến mức hồn xiêu phách lạc.
Nụ hôn của anh vừa nóng bỏng vừa mềm mại, chẳng biết từ lúc nào chúng tôi đã lăn lên giường.
Nhưng anh chỉ hôn chứ không chịu tiến thêm bước nữa. Cuối cùng tôi thực sự không nhịn nổi nữa: "Chẳng lẽ anh chưa bao giờ..."
Anh đỏ mặt tía tai cãi lại: "Ai bảo! Tôi... tôi thân kinh bách chiến rồi nhé..."
Anh lóng ngóng cố xé vỏ bao nhưng ngón tay run rẩy dữ dội, mất đến năm phút mới xé ra được rồi lại vụng về đeo vào.
"Hơi... hơi chật..." Anh lầm bầm.
Tôi phì cười thành tiếng, cúi người hôn lên ch.óp mũi anh: "Anh đáng yêu quá."
Có điều rất nhanh sau đó, tôi thấy anh không còn đáng yêu chút nào nữa.
"Linh Linh, làm lần nữa đi mà..." Giọng anh tràn trề sinh lực: "Tôi đảm bảo lần này sẽ nhanh thôi."
Tôi buồn ngủ díp cả mắt: "Em muốn ngủ rồi..."
Giọng anh mơ hồ không rõ: "Linh Linh, em không cần động đậy đâu."