Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Chương 3



 

Lương Túc Đình nổi giận lôi đình: "Cô ấy là người trọng tình cảm! Hơn nữa cô ấy vốn chẳng thèm để ý tới thằng cha đó! Không phải tôi đang ghen tị việc thằng đó từng được làm bạn trai cô ấy! Tôi chỉ thấy mắt nhìn người của cô ấy quá tệ thôi!"

 

Đầu bên kia ngáp một cái, lười biếng đáp: "Thế thì cậu cũng giúp cô ấy một việc lớn đi, rồi cậu có thể nhân cơ hội bắt cô ấy gả cho cậu. Chẳng phải cậu bảo nhà cô ấy nợ nần sao? Cậu mau giúp đỡ đi."

 

Lương Túc Đình trưng ra bộ mặt như vừa giác ngộ chân lý: "Cậu nói đúng. Tôi phải giúp cô ấy một việc lớn! Để cô ấy thấy có lỗi với tôi, rồi cô ấy sẽ tưởng là tôi thích cô ấy! Đây chính là thủ đoạn trả thù của tôi!"

 

Anh vội vàng leo lên xe: "Tôi phải đi xem cô ấy cần gì ngay đây..."

 

"Lương..."

 

Tôi nhìn anh vội vàng đạp ga phóng vụt đi, không nhịn được mà cảm thán: đúng là Lamborghini, động cơ khỏe thật đấy!

 

4.

 

"Sếp ơi, có một anh siêu đẹp trai tìm chị kìa." Mấy đàn em trong phòng thí nghiệm hóng hớt báo cáo: "Có phải nam người mẫu chị gọi đến không đấy?"

 

Bọn trẻ bây giờ trong đầu toàn nghĩ cái gì thế không biết.

 

Tôi dở khóc dở cười.

 

"Chờ chút." Tôi dán mắt vào kết quả thí nghiệm, đầu cũng không ngẩng lên đáp: "Bảo anh ấy đợi chị ở bên ngoài."

 

Tiếng sấm phía chân trời cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Thời tiết đúng là thay đổi thất thường. Tôi vội vàng ra cửa đón người.

 

Phòng thí nghiệm có yêu cầu bảo mật, tôi không đích thân ra đón thì anh không vào được.

 

Là Lương Túc Đình.

 

Hôm nay anh diện bộ vest ba mảnh may thủ công, đi giày da cừu Ý, phối với khuy măng sét kim cương Cartier, đồng hồ Vacheron Constantin.

 

Trông phô trương và xa xỉ vô cùng.

 

Tôi không nhịn được hỏi: "Hôm nay anh phải tham dự sự kiện lớn nào à?"

 

Anh lườm tôi đầy oán trách: "Bình thường tôi vẫn thích mặc thế này!"

 

Được rồi, tùy anh.

 

Anh đón lấy cái ô trong tay tôi, hơi nghiêng về phía tôi: "Nghe nói doanh nghiệp nhà em sắp bán rồi à?"

 

Tôi gật đầu.

 

Máy móc nhà xưởng cần đổi mới. Vốn đầu tư quá lớn nên bố mẹ dứt khoát lên kế hoạch nghỉ hưu, bán xưởng đi du lịch vòng quanh thế giới.

 

Nhưng rõ ràng là Lương Túc Đình hình như đã hiểu lầm gì đó.

 

Anh hất cằm lên kiêu ngạo như con công xòe đuôi: "Nếu em cầu xin tôi, biết đâu tôi còn có thể cân nhắc mua lại của nhà em... Hắt xì!"

 

Tôi cạn lời, nghiêng ô sang che cho anh: "Cẩn thận cảm lạnh, mau vào trong đi."

 

Anh loẹt quẹt đôi giày da đi vào phòng nghỉ của tôi. Đôi giày da cừu coi như đi tong rồi.

 

Tôi ném qua một cái khăn tắm lớn: "Đi tắm nước nóng trước đi, tôi tìm quần áo cho."

 

Anh "ồ" một tiếng với vẻ mặt ỉu xìu, ngoan ngoãn cởi bộ vest ướt sũng ra.

 

Cái tên này, dáng người cũng "mlem" phết.

 

Cuối cùng anh mặc cái áo phông rộng thùng thình tôi mua nhầm size cùng chiếc quần đùi đi biển hoa hòe hoa sói, ôm cái khăn tắm lớn ngồi trên ghế hờn dỗi.

 

Trông thế này lại có chút dáng vẻ của ngày xưa.

 

Tôi rót cho anh một cốc trà nóng.

 

"Nghe nói bây giờ công việc kinh doanh của anh lớn lắm hả." Tôi lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh lập tức phấn chấn như được tiêm t.h.u.ố.c: "Có phải em rất quan tâm đến tôi không?"

 

Tôi bị ánh mắt sáng lấp lánh của anh làm cho lóa mắt phải lùi lại hai bước: "...Cũng tàm tạm."

 

Đột nhiên anh thay đổi bộ dạng ủ rũ vừa nãy, cố tỏ ra thâm sâu xoa cằm: "Theo tôi được biết, hiện tại công ty nhà em vẫn chưa có ai trả giá đúng không?"

 

Vì sáng nay nhà tôi mới tung tin là muốn bán mà.

 

Tôi vừa mới gật đầu, anh đã vội vàng mở miệng: "Nếu em chịu gả cho tôi, tôi có thể cân nhắc ra giá mua lại."

 

Tôi cầm cốc trà, kinh ngạc quay đầu nhìn Lương Túc Đình.

 

Đại ca à!

 

Anh chắc chắn là hội viên kim cương của mấy app phim ngắn tổng tài ba xu rồi.

 

Hơn nữa...

 

"Anh mua xưởng nhà tôi làm gì?" Tôi rất thắc mắc, chỉ coi câu gả cho tôi vừa rồi là anh đang lên cơn.

 

"Anh có làm trong ngành này đâu? Chẳng liên quan gì đến mảng kinh doanh hiện tại của anh cả. Với cả thiết bị nhà tôi cũ rồi, thực ra chủ yếu là bán nhà xưởng với đất công nghiệp thôi."

 

Với tư tưởng chất phác không thể lừa gạt bạn học cũ, tôi khuyên anh chân thành: "Anh đừng mua."

 

Trong nháy mắt, mặt anh trắng bệch: "Em... em vì không muốn gả cho tôi mà đến tiền cũng không cần luôn sao?"

 

Tôi cạn lời.

 

"Vậy nếu anh cứ nhất quyết đòi mua cũng được."

 

Anh hùng hổ đứng dậy: "Tôi cứ mua đấy!"

 

"Anh mua đi, anh mua đi."

 

Anh lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, cúi đầu mân mê cái khăn tắm, lầm bầm trong miệng: "Tôi cứ mua đấy."

 

Để xoa dịu bầu không khí, tôi đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: " Nhìn cơ bắp anh thì hình như là có tập tành rồi. Chắc thường xuyên đi phòng gym lắm nhỉ?"

 

Anh ấp úng: "À... ừm... Chẳng phải trước đây em từng chia sẻ một bài trên Weibo, nói là thích đàn ông có cơ bắp sao?"

 

Tôi có nói thế à?

 

Lương Túc Đình đột nhiên vặn vẹo e thẹn: "Thế bao giờ thì đến thăm nhà em?"

 

Tôi ngớ người hỏi lại: "Đến nhà tôi làm gì?"

 

"Tôi mua lại doanh nghiệp nhà em rồi, thì... thì cũng phải đến nhà chào hỏi người lớn chứ?"

 

Không phải là ra cục Công Thương sao?

 

Mạch não của Lương Túc Đình kỳ lạ thật đấy.

 

5.

 

Nhưng dưới sự kiên trì của anh, tôi vẫn đưa anh về quê.

 

Lương Túc Đình nhìn cả một vùng nông trang mà im lặng: "Sau khi phá sản, cô chú chuyển về đây ở à?"

 

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

 

Bố mẹ tôi chỉ muốn ôn lại cuộc sống điền viên thôi. Chỗ này tốn cả đống tiền để trang trí theo phong cách retro đấy!

 

 

====================