Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Chương 1



 

1.

 

Bên ngoài phòng bao rất ồn ào.

 

Thế nên tôi chỉ nghe được loáng thoáng mấy từ kiểu: "—mê mẩn—vợ tôi—căn hộ cao cấp—".

 

Lương Túc Đình đúng là thích khoe khoang thật.

 

Hóa ra trước mặt bạn bè anh ấy lại trẻ con như thế này.

 

Tôi trấn tĩnh lại rồi đẩy cửa bước vào. Lương Túc Đình quay phắt người lại, trong ánh mắt thoáng chút hoảng loạn: "Linh Linh? Em vừa nghe thấy..."

 

Tôi biết anh sợ tôi nghe thấy lời trải lòng của mình sẽ thấy xấu hổ nên dứt khoát giả vờ như không nghe thấy gì mà hỏi lại: "Hả? Gì cơ?"

 

Anh im lặng hai giây: "Không có gì."

 

Ánh mắt người bạn nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi với vẻ mặt cực kỳ phức tạp, cuối cùng dừng lại ở Lương Túc Đình - người đang theo bản năng đứng bật dậy kéo ghế cho tôi, rồi lại rót cho tôi một tách trà nóng. Người bạn cười "hề hề" hai tiếng rồi tìm cớ: "Tự nhiên nhớ ra có việc, tôi đi trước đây."

 

Tôi hơi ngạc nhiên: "Chẳng phải bảo chiều nay cùng đi xem dự án mới sao?"

 

Cậu ta ôm lấy má: "Ăn nhiều đường quá, bị đau răng."

 

Lương Túc Đình nhìn theo bóng lưng bạn mình, nhíu mày hỏi: "Em hẹn cậu ta xem dự án gì?"

 

Tôi buột miệng đáp: "À, trước đây cậu ấy bảo muốn đầu tư vào một dự án của quỹ từ thiện bên em, đúng lúc lại thuộc danh nghĩa phòng thí nghiệm của em."

 

Anh ngạo mạn ngẩng cao đầu: "Cô Khương cũng có ngày phải đi tìm người đầu tư cơ đấy."

 

Tôi cười cười: "Đúng vậy, quỹ nghiên cứu của bọn em hiện đang thiếu hụt chút đỉnh."

 

Lương Túc Đình hừ một tiếng: "Em mà cũng có lúc hết tiền à."

 

Tôi mỉm cười không nói.

 

"Than nghèo kể khổ" trước mặt nhà đầu tư là thiên phú bẩm sinh của dân làm nghiên cứu khoa học mà.

 

Nhưng rõ ràng là anh đã hiểu lầm ý nghĩa nụ cười của tôi, cố làm ra vẻ lơ đễnh liếc nhìn tôi: "Em nịnh tôi vài câu đi, dự án cậu ta không đi xem kia, tôi có thể xem xét."

 

Tôi ấn anh ngồi xuống: "Không cần đâu."

 

Anh lập tức cuống lên hỏi dồn dập: "Tại sao lại không cho tôi đi? Dựa vào đâu mà cậu ta được đi còn tôi thì không!"

 

Tôi uống ngụm trà rồi nhàn nhã đáp: "Dự án đó không có nhiều triển vọng đâu, anh đừng ném tiền qua cửa sổ."

 

Anh ngẩn người ra, có lẽ là do không ngờ tới câu trả lời này: "Ừm."

 

Khóe miệng anh hơi nhếch lên, quay đầu đi chỗ khác vẻ hơi ngại ngùng: "Hóa ra em quan tâm tôi như vậy à? Thật là hết cách với em."

 

Tôi liếc nhìn anh: "Hai đứa mình dù sao cũng quen biết bao nhiêu năm rồi."

 

Khóe môi anh cong lên không giấu được: "Vậy em còn chỗ nào cần dùng tiền nữa không, tôi đang có khoản tiền không biết nên đầu tư vào đâu đây."

 

Tôi rũ mắt xuống: "Thật ra em có một nghiên cứu nhỏ, khá là kén người quan tâm nên không dễ xin kinh phí lắm..."

 

Giọng Lương Túc Đình dồn dập: "Tôi tài trợ cho em! Cần bao nhiêu kinh phí?"

 

Tôi nói ra một con số.

 

Nghe xong, anh thở phào nhẹ nhõm: "Có tí tiền cỏn con ấy mà cũng đáng để em phải hạ mình đi xin đầu tư sao. Ngày mai tôi bảo thư ký đi làm thủ tục ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh giống như trút được tảng đá lớn trong lòng, vẻ mặt hớn hở dương dương tự đắc nhìn tôi: "Bây giờ tâm trạng em thế nào?"

 

Tôi á? Tâm trạng tôi đang rất tốt!

 

Anh nhìn tôi đầy mong chờ: "Có phải thấy rất không cam lòng? Có phải thấy tôi cực kỳ ngông cuồng, cảm thấy trong lòng rất ấm ức không?"

 

Điểm gì ở Lương Túc Đình cũng tốt, chỉ là thỉnh thoảng hay tự nhiên chìm đắm vào kịch bản nhập vai do anh ấy tự biên tự diễn.

 

Hình như anh rất thích mấy vở kịch kiểu tổng tài bá đạo cưỡng ép yêu đương.

 

Lần nào tặng quà cho tôi cũng phải diễn một màn như thế này.

 

Mặc dù tôi không hiểu nổi nhưng với tư cách là bạn gái sắp đính hôn, tôi quyết định vẫn sẽ phối hợp diễn với anh.

 

Thấy anh buông lời cay nghiệt xong lại tự mình ngồi thẫn thờ một góc, tôi tựa đầu vào vai anh, đọc thoại bằng chất giọng đều đều vô cảm như trả bài:

 

"Ôi chúa tôi ơi, tôi chỉ đành ngậm ngùi nhận lấy khoản tiền khổng lồ này, muốn làm gì thì làm thôi. A, chuyện này thật là khiến người ta tức giận quá đi mà."

 

2.

 

Tôi và Lương Túc Đình là bạn học từ cấp ba lên tới đại học.

 

Tốt nghiệp đại học xong, tôi ra nước ngoài học lên cao, còn anh ở lại trong nước khởi nghiệp. Thế là chúng tôi mất liên lạc.

 

Sau này tôi về nước, tự thành lập phòng thí nghiệm riêng, tiện thể giúp gia đình cơ cấu lại tài sản.

 

Đúng dịp có buổi họp lớp, thế là tôi gặp lại Lương Túc Đình.

 

Tôi đang cười nói vui vẻ với đám bạn cũ, mấy người bạn thân thiết trêu chọc: "Gớm, về nước kế thừa gia sản cơ đấy?"

 

Tôi đùa lại: "Sắp phá sản đến nơi rồi, kế thừa nợ nần thì có."

 

Lương Túc Đình dè dặt đưa cho tôi một tấm danh thiếp: "Có việc gì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."

 

Tôi nhận lấy, buột miệng chào hỏi xã giao: "Được thôi, hôm nào cùng đi ăn cơm nhé."

 

Đợi tôi mời rượu bạn bè xong một vòng, Lương Túc Đình vẫn đứng nguyên tại chỗ.

 

"Hôm nào?" Anh hỏi.

 

"?"

 

"Không phải bảo cùng đi ăn cơm sao?"

 

Hôm nay Lương Túc Đình ăn vận đậm chất tinh anh, toàn thân toát lên vẻ lấp lánh của tiền tài.

 

Bàn về địa vị xã hội và năng lực kiếm tiền thì anh cũng thuộc hàng nhất nhì, nghe nói còn rất nhiệt tình bỏ tiền tổ chức hội cựu sinh viên và họp lớp.

 

Nhìn kiểu gì cũng thấy anh là người rất sành sỏi xã giao, sao ngay cả mấy câu khách sáo kiểu này mà cũng không nghe ra nhỉ?

 

Nhưng anh cứ mím môi, nhìn tôi với vẻ cố chấp lại pha chút tủi thân, chẳng hiểu sao tôi lại mềm lòng.

 

"Được rồi, được rồi, anh chọn thời gian đi."

 

Anh lập tức quay mặt đi như thể ngại ngùng: "Sao... sao cũng được."

 

 

====================