Ân Nhân Giả Mạo, Hôn Sự Đổi Chủ

Chương 5



 

Lục Tuân trầm mặc một lát.

 

Có chút chần chừ.

 

Lại nhìn về phía Mạnh Uyển vẫn đang khóc thút thít trong lòng mình.

 

Cuối cùng hắn lạnh mặt.

 

Hắn nói với ta: “Thẩm Tĩnh Nghi, nàng chỉ là cô nữ được mẫu thân ta thu dưỡng, thật sự xem mình là thiên kim tiểu thư rồi sao? Trước kia nàng có thể đi từ tiểu trấn biên thùy đến kinh thành, nay từ đây đi bộ về Lục gia, chẳng qua chỉ mất hai canh giờ, sao nàng lại không đi nổi?”

 

Lời hắn nói khó nghe, nhưng là thật.

 

Ta không phải tiểu thư đứng đắn của nhà nào, còn hắn là đích t.ử của Lục gia.

 

Xe ngựa cũng là xe ngựa của Lục gia.

 

Hắn không cho ta ngồi, ta liền không được ngồi.

 

Ngày hôm đó, ta đi rất lâu, từ hoàng hôn đi đến tận đêm khuya, khi đi ngang qua một cánh rừng.

 

Ta còn nghe thấy tiếng sói tru.

 

Ta sợ đến khóc không ngừng, may mà Lục Bùi đi ngang qua, đưa ta về phủ.

 

Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng sấm kinh trời.

 

Ta mở mắt ra, ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ.

 

Hôm nay Mạnh Uyển sẽ dọn vào ở.

 

Nếu đã không thể làm bằng hữu, gặp mặt khó tránh khỏi châm chọc đối đầu.

 

Vậy chi bằng không gặp.

 

Chỉ là tuy ta có lòng tránh nhường.

 

Nhưng Mạnh Uyển lại vẫn không chịu buông tha.

 

Dùng xong điểm tâm sáng, tỳ nữ dìu ta đến hoa viên sau phủ tản bộ.

 

Mạnh Uyển vừa hay cũng ở đó.

 

Nàng ta vừa nhìn thấy ta, liền cười bước tới đón, ánh mắt không ngừng đ.á.n.h giá.

 

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ cũng thản nhiên thật đấy.”

 

Lời này của nàng ta nói đến không đầu không đuôi.

 

Ta không hiểu.

 

Mạnh Uyển lại cười duyên mở miệng: “Lão phu nhân tâm thiện, đưa tỷ về Lục phủ, rõ ràng chỉ là một nha đầu tỳ nữ, cũng không biết dùng thủ đoạn gì dỗ được lão phu nhân để tỷ làm đồng dưỡng tức. Nhưng rốt cuộc trong đại hôn nửa năm trước, tân lang quan không có mặt, hiện giờ tỷ vẫn chỉ là một đồng dưỡng tức mà thôi, sao dám bày dáng vẻ cô nương Lục gia trước mặt ta?”

 

“Ta đã là phu…”

 

Ta đang muốn mở miệng, thì tỳ nữ bưng canh sâm từ phòng bếp vội vàng chạy tới.

 

“Tiểu thư của nô tỳ ơi, sao người không đợi nô tỳ bưng canh sâm về phòng rồi uống, đã ra ngoài tản bộ trước rồi?”

 

Tỳ nữ trách yêu, chỉ vì hiện giờ ta đang mang thai, nhưng t.h.a.i tượng không ổn.

 

Lang trung nói ta bắt buộc phải dùng canh sâm hằng ngày.

 

Vừa rồi dùng xong điểm tâm sáng, cảm thấy thân thể còn khá dễ chịu, liền nghĩ ra ngoài đi dạo một chút.

 

Nhất thời lại quên mất còn phải uống canh sâm.

 

“Thứ tốt gì vậy?”

 

Mạnh Uyển trực tiếp vươn tay bưng lấy bát canh sâm kia.

 

“Đây là của tiểu thư nhà ta!”

 

Tỳ nữ khẽ cau mày, lời nói mang theo bất mãn, nhưng rốt cuộc Mạnh Uyển là ân nhân của Lục Tuân, cũng không tiện trách móc quá mức.

 

“Sao? Ta còn không uống được một bát canh sâm của nàng ấy sao?”

 

Mạnh Uyển liếc tỳ nữ một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đang định mở miệng, dư quang lại trông thấy cách đó không xa, người vừa rồi còn khá kiêu ngạo kia bắt đầu rơi lệ.

 

“Trước kia ta sống khổ cực, chưa từng ăn thứ gì tốt, càng không thể giống tiểu thư nhà ngươi, mỗi sáng đều có một bát canh sâm bồi bổ thân thể, ta chẳng qua chỉ muốn nhìn một chút mà thôi.”

 

Vừa nghe nàng ta mở miệng, ta đã nhận ra có điều không ổn, quay đầu nhìn lại.

 

Quả nhiên, Lục Tuân đang đi về phía bên này.

 

Nhìn Mạnh Uyển khóc lóc, Lục Tuân vừa căng thẳng vừa đau lòng, không khỏi quát mắng.

 

“Chẳng qua chỉ là một bát canh sâm, có cần phải giữ kỹ như vậy không?”

 

Lục Tuân nhìn về phía ta, ánh mắt nặng nề: “Tĩnh Nghi, nàng ở nhà ta nhiều năm như vậy, sao vẫn nhỏ nhen như thế, ngay cả một bát canh sâm cũng không nỡ nhường người khác?”

 

Ta im lặng một thoáng, có chút chần chừ, hồi lâu mới cân nhắc mở miệng.

 

“Nàng ta có bệnh sao?”

 

Ta là vì có thai, thân thể lại không tốt lắm, nói là canh sâm, thật ra cũng có thể xem là t.h.u.ố.c hay.

 

Không có bệnh.

 

Đang yên đang lành uống t.h.u.ố.c làm gì?

 

Chỉ là ta không ngờ, ta hỏi chân thành như vậy, đổi lại lại là sự không thấu hiểu.

 

Mạnh Uyển càng lập tức òa khóc.

 

“A Tuân, ta biết ngay cái nhà này không chào đón ta, Thẩm Tĩnh Nghi cũng không chào đón ta.”

 

Lục Tuân thấy vậy, đau lòng đến không chịu nổi.

 

Lại bắt đầu nghiêm giọng quát ta: “Thẩm Tĩnh Nghi, nàng đang nói bậy bạ gì đó?”

 

Ta nhìn bát canh sâm trong tay Mạnh Uyển.

 

Cuối cùng vẫn không nhịn được thở dài một hơi.

 

“Thôi, nếu ngươi thật sự muốn uống, vậy thì uống đi, dù sao t.h.u.ố.c đắng dã tật, có lẽ ngươi cũng có thể bớt khóc đi đôi chút.”

 

Mỗi lần nhìn thấy Mạnh Uyển, nàng ta đều đang khóc, ngay cả ta cũng thấy thương thay cho đôi mắt phải chịu tội theo nàng ta.

 

Dù sao trong phòng bếp nhỏ chắc chắn vẫn còn dư.

 

Cùng lắm lại bảo tỳ nữ đi múc thêm một bát, cũng không phải chuyện gì lớn.

 

Rõ ràng đây đã là cách giải quyết tốt nhất.

 

Thứ Mạnh Uyển muốn, dù là t.h.u.ố.c, ta cũng như nàng ta mong muốn mà nhường cho nàng ta.

 

Nhưng nàng ta không uống, mà lại ngay trước mặt ta ném bát xuống đất.

Khi mảnh sứ vỡ tan, canh sâm b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

 

Mạnh Uyển đỏ mắt nhìn ta: “Ta biết ngay ngươi xấu xa mà, trong bát canh sâm này không chừng đã bị bỏ độc gì đó, muốn hại ta!”

 

Ta không khỏi nhíu mày, nghĩ xem có nên gọi lang trung đến hay không.

 

Dẫu sao, người như Mạnh Uyển, ngày nào cũng nghĩ quá nhiều, có lẽ thật sự có chút bệnh.

 

Vẫn nên sớm chữa trị thì hơn.

 

08

 

Nhưng ta cũng chỉ nghĩ như vậy một thoáng.

 

Ta không phải phụ mẫu nàng ta, cũng chưa từng nhận ân huệ của nàng ta, còn bị nàng ta ức h.i.ế.p mấy lần.

 

Nếu nàng ta thật sự đầu óc không tỉnh táo, có bệnh.

 

Vậy cứ bệnh đi.

 

Ta xấu xa, không mong nàng ta tốt đẹp.

 

Sau khi tan rã không vui ở hậu hoa viên.

 

Ta liền trở về viện của mình.