Hiện giờ bên ngoài không chỉ có đầy rẫy tang thi, mà còn có cả thú biến dị và thực vật biến dị. Thú biến dị có thể ăn thịt tang thi và con người, tang thi cũng ăn thịt người, trong khi thực vật biến dị lại có thể khắc chế cả tang thi lẫn thú biến dị có cấp bậc thấp hơn nó. Con người thì lại có khả năng đối phó với thực vật biến dị. Một vòng tuần hoàn c.h.ế.t ch.óc.
Ngoại trừ sự an toàn giả tạo bên trong căn cứ, thế giới bên ngoài đã trở thành một mớ hỗn độn, loạn cào cào. Những kẻ có thể sống sót và an cư lạc nghiệp bên ngoài căn cứ đều không phải là những nhân vật tầm thường. Rất nhiều thế lực đang ra sức lôi kéo nhóm dị năng giả lang thang này.
Nhưng những con sói đơn độc ấy, kẻ thì không chịu nổi việc phải cống nạp tinh hạch cho căn cứ, kẻ thì ghét sự gò bó, hoặc đơn giản là những người sống sót nhưng bị các căn cứ từ chối tiếp nhận trước kia. Dù các căn cứ có đưa ra đãi ngộ tốt đến đâu, họ cũng kiên quyết không gia nhập. Điều này khiến một số nơi định dùng đến biện pháp cưỡng ép.
Thế nhưng, những kẻ sống lang bạt này đã quen với môi trường hoang dã. Sự am hiểu địa hình cùng vô số thủ đoạn ẩn náu của họ là thứ mà những dị năng giả sống trong nhung lụa, thiếu kinh nghiệm thực chiến ở các căn cứ không bao giờ sánh kịp.
Thấy căn cứ Quỷ Sơn mở trường học, các căn cứ khác cũng rục rịch học theo. Để tránh bứt dây động rừng, tất cả các căn cứ trưởng đều thống nhất một lời giải thích chung. Đến một mức độ nào đó, họ đã ngầm đạt được một thỏa thuận: dù có tranh đoạt sống c.h.ế.t thế nào đi nữa, bí mật động trời này cũng phải được chôn c.h.ặ.t trong bụng.
Đương nhiên, dù không ai nói ra, họ cũng đều ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Để vở kịch thêm phần chân thực, họ thực sự đã liều mạng ra ngoài căn cứ xây dựng trường học. Để không bị phát hiện, các ngôi trường được thiết kế theo mô hình hoàn toàn khép kín. Lối ra vào ở đâu, chỉ có căn cứ trưởng và người chịu trách nhiệm liên lạc từ phía bên kia mới được biết.
Trong lúc dắt ch.ó đi dạo, Lý Phái Bạch nghe lỏm được những chuyện này từ vài người tụ tập tán gẫu. Cô không khỏi cảm thán trước tốc độ hành động chớp nhoáng của bọn họ. Nửa năm nay, cô luôn muốn nâng cấp dị năng lên bậc chín, nhưng tiến độ lại quá đỗi chậm chạp. Với tốc độ rùa bò này, ít nhất cũng phải mất ba bốn năm nữa mới đạt được.
Nếu chưa từng gặp Bán Tiên và những người kia, có lẽ cô đã bằng lòng với sức mạnh hiện tại. Nhưng sau khi gặp họ, cô chợt nhận ra mình nhỏ bé và yếu ớt như một con kiến. Tổng cộng hai kiếp sống lại, chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân lại mong manh đến thế.
Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện.
Cảm nhận được có người vừa bước vào lãnh địa của mình, cô lập tức bật dậy khỏi giường, bản năng cảnh giác với nguy hiểm luôn vô cùng nhạy bén.
Người ngoài cửa không xông thẳng vào mà lịch sự gõ nhẹ vài tiếng để đ.á.n.h tiếng, sau đó mới đẩy cửa bước vào. Khi nhìn rõ khuôn mặt người tới, Lý Phái Bạch hơi sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trầm Oan! Sao hắn lại đến đây?
"Thấy tôi có ngạc nhiên không?" Trầm Oan tự nhiên ngồi phịch xuống ghế sô pha, thấy hai con ch.ó bèn đưa tay vò đầu vuốt lông chúng vài cái. Suy cho cùng, hắn cũng coi như là nhìn hai con ch.ó này lớn lên.
"Ừ, sao anh lại qua đây? Lục Miên và Tôn Miểu thế nào rồi?" Lý Phái Bạch đúng là có chút kinh ngạc. Nhưng người ta cũng đã đến rồi, đuổi đi cũng không được. Cô lấy một chiếc ly, vắt một ít chất lỏng từ thớ thịt bò tươi rói ra, đẩy ly "nước ép" đỏ au đó về phía hắn.
"Hai đứa nó vẫn ổn, đang an cư ở thành phố bên cạnh, đi lại có vài phút là tới, rảnh rỗi cũng hay chạy qua chơi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trầm Oan bưng ly chất lỏng đỏ tươi lên nhấp một ngụm. Hương vị vẫn y nguyên như cũ. Hắn cũng chẳng kén chọn, dù sao bây giờ hắn và Lý Phái Bạch đã không còn cùng chung một giống loài, khẩu vị khác biệt là lẽ hiển nhiên.
"Anh tìm tôi có việc gì? Lĩnh nhận 'sinh vật carbon' thì phải tìm căn cứ trưởng chứ." Lý Phái Bạch nói. Hiện giờ cô chỉ muốn nằm im một chỗ dưỡng sức, đợi khi nào dị năng lên bậc chín mới ló mặt ra đường.
"Không có gì, chỉ là qua nhà hàng xóm chơi chút thôi, tiện thể hỏi xem khi nào thì cô định rời đi?" Trầm Oan không vòng vo. Hắn quả thực vừa từ chỗ Lôi Đình ra, đi ngang qua nên tạt vào đây luôn.
"Tôi vẫn chưa ăn hết đồ tích trữ trong không gian đâu," Lý Phái Bạch phẩy tay, một đống bánh kem, kem lạnh và vô số đồ ăn ngon lập tức xuất hiện trước mặt Trầm Oan. "Nếu anh cảm thấy có thể nuốt trôi mấy thứ này, tôi sẽ đi theo anh ngay bây giờ."
Trầm Oan nhìn đống đồ ăn, đừng nói là ăn, hắn ngay cả một chút cảm giác thèm thuồng cũng không có. Nhớ lại lần trước ăn thử mì gói, hắn đã nôn thốc nôn tháo.