"Hay là... cô đọc thêm sách đi, biết đâu lại có ích đấy." Lý Phái Bạch cũng không biết phải khuyên giải thế nào, suy cho cùng cô không sở hữu dị năng cường hóa cơ thể.
Nhưng nhớ lại thành tích học tập luôn đứng "đội sổ" của Lý Diệu Trăn thời cấp ba, Lý Phái Bạch lờ mờ nhận ra lý do cô nàng không thể khai phá hết tiềm năng của dị năng có thể là do... học kém.
Thực ra, dị năng cũng giống như cây cọ vẽ trong tay người họa sĩ. Vẽ ra được tác phẩm như thế nào là phụ thuộc vào kỹ năng và trí tưởng tượng của người sử dụng, chứ không phải do bản thân cây cọ.
"Cô nghĩ tôi là đồ vô học nên mới không phát huy được tối đa sức mạnh của dị năng à?" Lý Diệu Trăn không thể tin vào tai mình. Hai chuyện này rõ ràng chẳng liên quan gì đến nhau, sao lại bị cô ta gom chung vào một mối thế này.
"Ừ, tôi nghĩ là có liên quan đấy. Cứ nhìn dị năng không gian của tôi mà xem. Nếu nó rơi vào tay cô, có lẽ nó cũng chỉ là một cái kho chứa đồ di động. Nhưng trong tay tôi, nó lại là thứ v.ũ k.h.í c.h.ế.t ch.óc sắc bén và là kỹ năng tẩu thoát thượng thừa."
Lý Phái Bạch không hề cảm thấy ngượng ngùng khi tự khen ngợi bản thân, càng không biết khiêm tốn là gì. Dù sao cô cũng không phải là một chiếc kho chứa đồ di động yếu ớt, càng không phải là đối tượng cần được bảo vệ đặc biệt.
Kiếp trước, cô từng biết đến bốn vị đại lão sở hữu dị năng không gian có khả năng tấn công cực mạnh. Một người có thể tạo ra các vụ nổ không gian diện rộng, một người là sát thủ lão luyện với khả năng dịch chuyển không gian, một người có thể dời non lấp biển, nhuộm m.á.u cả tòa thành, và người cuối cùng chính là bản thân cô.
Những dị năng giả không gian khác, nếu không sở hữu khả năng tấn công yếu ớt đến t.h.ả.m hại, thì cũng chỉ là những chiếc kho chứa đồ di động không có khả năng chiến đấu.
Vừa bước vào ngôi nhà gỗ, hai người đã nhìn thấy một chiếc xe lướt qua. Lý Phái Bạch vỗ nhẹ vào vai Lý Diệu Trăn, hỏi: "Có phải người của căn cứ cô không?"
Lý Diệu Trăn nheo mắt nhìn kỹ, giọng điệu có phần không chắc chắn: "Hình như là vậy! Xa quá, nhìn không rõ."
"Vậy cô qua đó xem thử đi!" Lý Phái Bạch thúc giục. Cô thực sự cảm thấy khí trường giữa hai người hoàn toàn không hợp nhau. Trong cô luôn nhen nhóm một cảm giác muốn "bóp cổ" Lý Diệu Trăn, và từ khi mạt thế ập đến, cảm giác này lại càng trở nên mãnh liệt hơn.
Hai người làm việc cùng nhau mà chẳng có chút ăn ý nào, sau này tuyệt đối không thể hợp tác thực hiện nhiệm vụ chung nữa. Thật là nực cười.
Thấy Lý Diệu Trăn bước qua đó, cô cũng dùng dị năng dịch chuyển không gian bám sát theo sau, đến nơi cùng lúc với cô ấy. Lý Phái Bạch vung tay tạo ra một lưỡi d.a.o không gian, rạch một đường tạo thành một hố sâu trên mặt đường, buộc chiếc xe đi đầu phải dừng lại.
Một lúc lâu sau, người trên xe mới rụt rè bước xuống, ánh mắt dò xét xung quanh đầy cảnh giác. Lý Phái Bạch lên tiếng hỏi: "Có phải bọn họ không?"
"Ừ." Ánh mắt Lý Diệu Trăn dừng lại trên chiếc xe được bảo vệ c.h.ặ.t chẽ ở giữa đoàn. Lý Phái Bạch nương theo ánh nhìn của cô ấy, vung tay tạo ra vài lưỡi đao không gian cắt chiếc xe đó làm đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Khoan đã..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lời can ngăn của cô ấy rốt cuộc vẫn muộn màng. Chiếc xe đã bị chẻ đôi, lại còn chẻ ngang, phần nóc xe đã bay mất tiêu. Một người xui xẻo trong xe bị đứt lìa đầu, những người còn lại đều co rúm cổ, không dám ngẩng đầu lên.
Cái đầu lăn lóc cùng với phần xe bị cắt đứt kia rõ ràng là của bà bác dâu.
"Nhanh lên, giải quyết xong rồi thì rút lẹ. Cô cũng đâu muốn mọi người bị g.i.ế.c hết đúng không!" Lý Phái Bạch giục giã.
Lý Diệu Trăn che kín mặt, đội thêm chiếc mũ lưỡi trai. Dù sao thì cũng chẳng ai nhìn ra được diện mạo thật của cô. Ngay lúc hai người vừa xuất hiện, một dị năng giả từ căn cứ Quỷ Sơn bước ra chặn lại.
"Các vị là ai?"
Tuy câu hỏi hướng về cả hai, nhưng ánh mắt hắn ta lại đăm đăm dò xét Lý Diệu Trăn.
Trông quen quen.
"Bọn tao đến lấy mạng cả nhà họ Lý. Muốn bảo vệ chúng thì cứ việc xông lên liều mạng với bọn tao, tùy ý các người chọn."
Lý Phái Bạch đi thẳng vào vấn đề, tuyên bố rõ mục đích của mình. Mục tiêu duy nhất của cô là gia đình họ Lý.
Cô thừa hiểu nhà họ Lý đã gây thù chuốc oán không ít, nhưng chẳng ngờ ngay cả trong mạt thế mà vẫn bị kẻ thù nhắm tới. Dù sao thì nhiệm vụ của họ cũng chỉ là đón người ra ngoài, sau đó tìm một nơi vắng vẻ để thủ tiêu.
Ý của "chị dâu" là, đám người này bắt buộc phải c.h.ế.t, không thể mang họa về cho căn cứ.
Họ cũng đồng tình với quyết định này. Xét cho cùng, họ hiểu rõ bản chất của gia đình này. Chẳng ngờ lại có hai kẻ đột ngột chen ngang, mà vóc dáng lại trông rất quen mắt.