"Làm theo lời cô đi, lúc đó tôi sẽ bảo các chú đừng nhúng tay vào." Lý Diệu Trăn nghẹn họng. Cô ta đã chặn hết mọi nẻo đường thế kia, cô còn biết làm gì hơn.
Nghe đoạn hội thoại của hai người, Trần Húc run lẩy bẩy. Cậu tự hỏi liệu mình có đang vướng vào một vụ thanh toán đẫm m.á.u của xã hội đen hay không. Cậu cố gắng thu mình lại, giảm thiểu tối đa sự hiện diện của bản thân, sợ bị diệt khẩu.
Nửa ngày sau, Lý Phái Bạch dừng xe tại một ngã ba đường đắc địa trên tuyến đường về Thành phố G. Cô tìm một bãi đất trống, lấy căn nhà gỗ từ trong không gian ra. Liếc nhìn ba người kia, cô lại lôi thêm hai cái container đặt cạnh nhau, tạo thành một góc tam giác với căn nhà gỗ.
May mà vẫn còn mấy chiếc giường bệnh lấy từ bệnh viện lần trước, cô đem đặt vào hai chiếc container.
Hai đứa trẻ rất tự giác đi nhặt củi khô. Lý Phái Bạch cũng không khách sáo, lấy một chiếc bếp lò từ trong không gian ra, cho gạo và nước vào đun. Gần chín, cô nêm thêm chút muối, cắt nhỏ vài lá xà lách cho vào khuấy đều.
Mỗi người được chia một bát tô to oạch. Mặc dù tài nấu nướng của Lý Phái Bạch chỉ ở mức "ăn được chứ không ngon", nhưng thấy ba người kia ăn uống ngon lành, cô liền lấy hộp cơm bò kho từ không gian ra, ngấu nghiến ăn.
Đúng là không có so sánh thì không có đau thương. Hai anh em Trần Húc chỉ cắm mặt ăn cháo. Mặc dù cháo rất thơm, nhưng dù sao cũng là đồ ăn người ta cho, họ chẳng có tư cách gì mà kén cá chọn canh.
Hai đứa trẻ được bố mẹ dạy dỗ rất tốt, chỉ cặm cụi ăn phần của mình.
Thực ra, nếu chúng làm ồn, giây tiếp theo Lý Phái Bạch sẵn sàng ném chúng ra ngoài làm mồi cho tang thi mà không chớp mắt lấy một cái.
Lý Diệu Trăn hoàn toàn là cảnh "há miệng mắc quai". Cô phải nhờ vào tay lái của Lý Phái Bạch để về nhà, nếu không có lẽ cô sẽ phải đi bộ về Thành phố G mất.
Trong giây phút ấy, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực và đáng thương.
Trong căn nhà gỗ, Lý Phái Bạch sắp xếp một chiếc l.ồ.ng sắt mà cô đặt làm từ Hứa Diệp. Cô ra ngoài, bắt một con tang thi cấp ba về, c.h.ặ.t đứt hai tay nó rồi ném vào l.ồ.ng, dùng xích sắt xích cổ lại. Mỗi lần ra ngoài, cô đều mang về vài con tang thi, nhét thẳng vào mồm con tang thi trong l.ồ.ng, ép nó phải ăn.
Lần này, sau khi đạt đến cấp bốn, Lý Phái Bạch không vội vàng tiêu diệt tang thi để lấy tinh hạch. Cô có ý định vỗ béo con tang thi này lên cấp năm để thu hoạch một viên tinh hạch cấp năm chất lượng.
Hai ngày nay, Lý Diệu Trăn chứng kiến cảnh tượng này mà nơm nớp lo sợ, không kìm được tò mò hỏi: "Các cô đều thăng cấp theo cách này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không đâu, chỉ khi nào thực sự không tìm được tinh hạch phù hợp thì mới phải dùng cách nuôi tang thi để lấy tinh hạch thôi." Lý Phái Bạch ném con tang thi đang bị nhốt trong l.ồ.ng vào không gian, giam giữ nó ở một góc riêng biệt. Đợi khi tìm được con mồi tiếp theo, cô sẽ thả nó ra.
"Tang thi... cũng ăn thịt đồng loại sao?" Điều khiến Lý Diệu Trăn thắc mắc nhất chính là điểm này. Cô cũng từng đụng độ không ít tang thi, nhưng chưa bao giờ thấy chúng ăn thịt lẫn nhau.
"Tang thi ăn thịt đồng loại cũng giống như con người ăn phân vậy, kinh tởm nhưng lại đầy dinh dưỡng." Lý Phái Bạch giải thích cặn kẽ cho cô hiểu. Trong những tình huống tuyệt vọng, tang thi cũng sẽ c.ắ.n nuốt đồng loại để gia tăng sức mạnh cho bản thân.
Tuy nhiên, rất ít tang thi làm điều này. Giống như con người khỏe mạnh thì chẳng ai lại đi ăn phân cả.
Con người khi bị cái đói dồn đến chân tường, thà đổi con cho nhau ăn chứ nhất quyết không ăn phân, và càng không ăn phân của người khác.
Lý Diệu Trăn cảm thấy có chút thương xót cho con tang thi bị bắt nhốt. Bị ép ăn phân, quả thực là quá thất đức. "Chị đại à, nếu tang thi mà biết nói, chắc chắn nó sẽ c.h.ử.i rủa tổ tông mười tám đời nhà cô cho xem."
"Tang thi biết nói đấy." Lý Phái Bạch dùng que cời gảy gảy đống lửa trại, "Tang thi vương cấp bảy có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ, bề ngoài chẳng khác gì con người."
"Sao cô biết?"
"Cô không đọc tiểu thuyết à?"
Câu trả lời của Lý Phái Bạch khiến Lý Diệu Trăn cứng họng. Đọc tiểu thuyết thì có, nhưng ai lại đem tình tiết trong truyện ráp vào đời thực bao giờ, dẫu sao thì truyện cũng có phần hư cấu mà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Nếu tang thi trà trộn vào đám đông, chẳng phải chúng ta sẽ biến thành một bữa tiệc buffet di động sao." Trần Húc rụt rè lên tiếng.
"Chuẩn, cậu nhóc tóm tắt rất chuẩn." Lý Phái Bạch không ngần ngại khen ngợi. "Nhưng tang thi suy cho cùng vẫn là x.á.c c.h.ế.t, không có nhịp tim. Chỉ cần kiểm tra kỹ là phát hiện ra ngay. Tuy nhiên, người đứng gác cổng rất có nguy cơ trở thành bữa ăn cho chúng."
"Vậy... vậy thì căn cứ cũng đâu có an toàn." Trần Húc càng thêm hoang mang. Thế giới này sao lại trở nên đáng sợ đến vậy.