Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 252



 

Nói xong, cô cố ý nhắc Lôi Đình: "Nhớ đấy, 8 giờ sáng."

 

"Được, vậy tôi sẽ đi cùng mọi người một chuyến." Lôi Đình vươn vai, quay sang nói với Quan Nghiêu và những người khác: "Tôi đã thu xếp xong xuôi, phần còn lại anh tự họp tiếp đi. Tôi về ngủ trước đây."

 

"Vậy tôi cũng đi đây. Bàn bạc xong có kết quả thì báo tôi một tiếng. Đợi Trương Diệu Tổ đưa tài liệu, tôi sẽ chia sẻ cho mọi người. À đúng rồi, Miểu Miểu, ngày mai nếu em không bận gì thì đi cùng bọn chị một chuyến nhé."

 

Lý Phái Bạch đứng dậy rời đi. Cô muốn thử xem điện thoại có hoạt động được không. Dị năng của Lục Miên quả thực rất thú vị.

 

Kiếp trước cô chưa từng thấy loại dị năng nào như thế này.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cô lấy điện thoại ra, gửi một nhãn dán vào nhóm chat trước đó của họ.

 

Sau khi thấy tin nhắn báo đã gửi thành công, cô liền cắm mặt vào điện thoại và đi thẳng về nhà.

 

Về đến nơi, việc đầu tiên cô làm lại là nghiên cứu xem ăn món gì.

 

Cô vào bếp áp chảo bít tết, trứng gà, luộc mì Ý, nướng khoai tây thái múi cau, và làm thêm một suất hoa quả dầm.

 

Chụp một bức ảnh, cô gửi ngay vào nhóm [Phát điên tập thể thời mạt thế].

 

[Khởi nghiệp xuống biển ngàn vạn]: Mười viên tinh hạch cấp ba.

 

Ăn xong vẫn thấy thiêu thiếu thứ gì đó, cô lại lôi từ không gian ra một phần mì lạnh trộn để ăn cho chắc bụng.

 

Đang lúc cô tập luyện dị năng thì chuông điện thoại vang lên.

 

[Bán tiên biết lôi pháp]: Đóng gói cẩn thận nhé, bần đạo cử Bá Chủ qua lấy.

 

Lý Phái Bạch nhanh ch.óng đứng dậy làm thêm một suất. Bên ngoài, con hạc trắng khổng lồ đã hạ cánh xuống sân, thò đầu gõ gõ mỏ vào cửa kính.

 

"Hi, Bá Chủ!"

 

Hai con ch.ó nhà cô vừa thấy con hạc tiên biến dị thì sủa ầm ĩ. Nhưng chẳng mấy chốc, hai ch.ó một chim đã quấn quýt chơi đùa cùng nhau.

 

Lý Phái Bạch đóng gói đồ ăn cẩn thận. Bước ra cửa, cô thấy trên cổ chân hạc tiên có buộc một chiếc túi nhỏ. Mở ra xem, bên trong đúng là mười viên tinh hạch cấp ba hàng chuẩn, trong đó có cả một viên hệ Không gian.

 

Cô bỏ hộp đồ ăn vào chiếc túi vải mà hạc tiên mang theo. Nể tình viên tinh hạch hệ Không gian cấp ba này, cô lại lấy thêm một túi hoa quả từ trong không gian nhét vào, không quên thưởng cho Bá Chủ vài quả táo.

 

Bá Chủ cúi đầu nhóp nhép ăn táo với vẻ mặt vô cùng tận hưởng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi về nhà, Trương Thiên Huyền tháo phần "cơm hộp" của mình xuống. Ngay trước mặt mọi người, ông bày bít tết, hoa quả dầm và khoai tây nướng ra bàn rồi bắt đầu thưởng thức.

 

Cảnh tượng này khiến Kiều Thanh - người đã lâu không được ăn đồ nấu chín - thèm thuồng đến mức nước dãi sắp rớt xuống.

 

Trương Thiên Huyền chẳng thèm đoái hoài, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói không rõ chữ: "Mọi người cứ tiếp tục đi, bần đạo chưa ăn trưa."

 

Sau khi "xử" gọn bữa ăn, Trương Thiên Huyền "diệt" luôn phần hoa quả dầm. Thấy vẫn còn dư khá nhiều trái cây, ông lấy một quả lê đưa cho Bá Chủ, vỗ vỗ đầu nó: "Mang đống này về nhà đi."

 

Đợi Bá Chủ bay đi, Kiều Thanh không kìm được tò mò, hỏi: "Đạo trưởng, ông mua hoa quả dầm ở đâu thế?"

 

"Cậu hỏi hoa quả dầm à, gọi ship đấy, 30 viên tinh hạch cấp ba một suất."

 

Trương Thiên Huyền ăn rất ngon miệng. Dù ở độ tuổi này không quá kén ăn, nhưng ai mà chẳng muốn ăn đồ ngon.

 

Người của căn cứ nghe xong chỉ thấy suất cơm này đắt c.ắ.t c.ổ, còn nhóm bạn cùng phòng bệnh thì ngay lập tức bắt được từ khóa: "tinh hạch cấp ba".

 

"Ông lấy đâu ra nhiều thế? Sao tôi chẳng gặp được bao nhiêu con tang thi cấp ba nhỉ." Quan Nghiêu hỏi.

 

"Tôi tự nuôi. Cứ lấy một khu chung cư làm đơn vị, một khu có thể nuôi ra hai ba con tang thi cấp ba."

 

Trương Thiên Huyền tựa lưng vào ghế, lại trở về với dáng vẻ đạo mạo của một vị chân tiên.

 

"Dạo này tôi vừa làm việc thiện tích đức, vừa tiện thể kiếm thêm tinh hạch ấy mà."

 

Quan Nghiêu: ...... Quả nhiên, Bán Tiên vẫn là Bán Tiên, nói cái chuyện thất đức mà nghe êm tai thế không biết.

 

"Nhưng mà cách này của ông cũng hay đấy. Thiếu tang thi cấp ba thì mình tự tạo ra thôi. Mà này, hiện tại ông có bao nhiêu viên tinh hạch cấp ba? Đổi cho tôi một ít được không?"

 

"Không được, tinh hạch cấp ba tôi còn phải dùng để gọi đồ ăn. Cấp bốn thì để tự xài. Cấp hai thì tôi đổi cho."

 

Trương Thiên Huyền quay sang nhìn Siêu Trộm, cười với vẻ đạo mạo. Ông thò tay vào chiếc túi vải mang phong cách cổ điển đeo bên hông, bốc ra 200 viên tinh hạch: "Siêu Trộm này, cho tôi mười bình xịt muỗi gì đó đi."

 

"Có ngay đạo trưởng." Siêu Trộm lấy ra 20 bình xịt, lại còn tâm lý tặng kèm một chiếc túi nhỏ. Hắn tươi cười thu 200 viên tinh hạch lại, "Của ông đây."

 

Thẩm Uyên và Hứa Diệp cũng mua một ít.

 

Siêu Trộm cuối cùng nhìn sang Tôn Miểu, hỏi: "Cô em, không lấy ít nào à?"