Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 25



 

"Được rồi, làm xong tôi sẽ tới nghiệm thu. Hoàn thành sớm tôi thưởng cho anh ba thỏi vàng lá."

 

Thấy người này làm việc dứt khoát không dài dòng, cho anh ta một phần thưởng đáng giá cũng chẳng sao.

 

Lúc này, cái chàng thanh niên đêm qua thi gan với Lý Phái Bạch gây ra tin đồn nháo quỷ đang cầm ống nhòm lén theo dõi tiến độ thi công nhà cô.

 

Ong ong ong...

 

Thanh niên liếc nhìn màn hình điện thoại, ngồi bệt xuống đất, ấn nghe cuộc gọi video. Phía bên kia là một người đàn ông nhã nhặn, sắc sảo trong bộ vest chỉnh tề.

 

"Tiểu Y, nãy anh bận họp nên không nghe máy. Có rắc rối gì à?"

 

"Anh, em muốn sửa sang lại nhà cửa, anh tài trợ cho em chút đi!"

 

"Chỉ thế thôi á?" Người đàn ông bật cười, "Lần sau mấy chuyện này cứ nhắn tin là được, làm anh tưởng chú mày gặp rắc rối."

 

"Ài, cái chỗ đó hẻo lánh quá. Anh mua cho em một căn hộ cao cấp nhất nhì thành phố rồi, có muốn chuyển chỗ không?"

 

"Ờ... Thôi, thời gian này em ở tạm đây đã," Roy nghiêng đầu, dụ dỗ: "Anh, bao giờ sửa nhà xong, anh với mẹ có muốn đến ở một thời gian không? Mát hơn dưới phố tận 5.5 độ đấy!"

 

"Thôi đi, chỗ em nháo quỷ, ma trơi tùm lum, anh phải giữ mạng kiếm tiền nuôi em chứ!"

 

Người đàn ông nở nụ cười ấm áp như gió xuân, từng cử chỉ toát lên vẻ ưu nhã, thong dong. Nếu nhìn kỹ, khí chất của hai anh em rất giống nhau.

 

Khác ở chỗ, vẻ thanh tao của người đối diện là toát ra từ tận trong xương tủy, còn hình tượng quý công t.ử của Roy chỉ là cái mác bề ngoài.

 

Điển hình là nửa thân trên mặc vest gọi video với anh trai, nửa thân dưới mặc độc cái quần đùi, ngón chân lủng lẳng chiếc dép lê đung đưa đung đưa.

 

Vừa cúp máy, ngay lập tức tin nhắn ngân hàng báo về: tài khoản nhận được năm ngàn vạn.

 

Roy cởi phăng chiếc áo vest, để trần nửa thân trên, lẩm bẩm một mình: "Hàng xóm mới đang lắp đặt hệ thống cách nhiệt à?"

 

Nghĩ mãi không ra thì thôi, cứ bắt chước nhà đối diện mà làm, đằng nào cũng có tiền rồi.

 

Bên kia, Lý Phái Bạch lại tới khu nhà số 11. Cô tận mắt chứng kiến Du Thanh Lam cất đồ mà vẫn chẳng cảm nhận được d.a.o động dị năng nào.

 

Không nấn ná lâu, cô mau ch.óng rời khỏi Vãn Nguyệt Sơn Trang, thậm chí rời khỏi thành phố này.

 

Trong khi đó, nhóm người bị truy nã gắt gao vì tội trốn khỏi bệnh viện tâm thần cao cấp thì bặt vô âm tín.

 

Ngày đầu tiên còn dò được tung tích của Thẩm Uyên, hai ngày nay bốn người này như thể bốc hơi khỏi thế gian, không thể tìm ra dù chỉ một dấu vết nhỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

An Nghị đan hai tay chống cằm, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng. Ngồi đối diện là một người đàn ông ngoài 50 tuổi đang nổi cơn thịnh nộ.

 

Nói mỏi cả mồm, người đàn ông bưng chiếc cốc t.ử sa lên nhấp một ngụm trà, gõ mạnh tay xuống bàn, tức giận hỏi: "An Nghị, cậu có nghe tôi nói gì không hả?!"

 

"Vâng, tôi biết, tôi nhận lỗi, tôi chấp nhận hình phạt."

 

"Cậu, cậu, cái thái độ gì đây hả?! Cậu không hiểu ý tôi là gì sao?" Ông ta tức giận chỉ thẳng vào mặt An Nghị, tay run rẩy, hít sâu vài nhịp rồi mệt mỏi buông người xuống ghế.

 

"Cút ra ngoài!"

 

An Nghị thấy đối phương đã trút giận xong liền đứng dậy ra cửa. Đến cửa, anh dừng lại một chút: "Cục trưởng, ngài nghĩ liệu có khả năng bọn chúng vẫn đang lẩn trốn trong nhà không."

 

Anh biết nguyên nhân khiến cục trưởng tức giận là do bệnh viện tâm thần kia đổ mọi áp lực lên đầu họ.

 

Bệnh viện đổ thừa chính vì họ tiến hành kiểm tra mới tạo cơ hội cho đám người kia bỏ trốn. Thị trưởng biết chuyện liền nổi trận lôi đình, lại trút hết áp lực lên đồn cảnh sát.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đám người bỏ trốn ấy, chẳng có ai là hạng tầm thường.

 

Một kẻ là người mà lãnh đạo cấp cao từng muốn đích thân thỉnh giáo khả năng "tính toán cát hung".

 

Một kẻ là chuyên gia hoạch định phạm tội mang trên mình hàng chục mạng người, đồng thời tinh thông thuật thôi miên.

 

Một kẻ là bậc thầy cơ khí thiên tài, từng bán thiết kế v.ũ k.h.í của mình với giá lên tới chín chữ số.

 

Một kẻ là cô gái từng đầu độc cả gia đình, bất cứ ai tiếp xúc thân mật với cô ta đều sẽ trúng độc.

 

Còn người cuối cùng, ngay trước khi bỏ trốn cũng đã kịp g.i.ế.c một mạng người.

 

Bất kể là ai, tất cả đều là thành phần cực kỳ nguy hiểm.

 

"Đội trưởng An, bên giao thông đã kiểm tra toàn bộ camera, soi đến đỏ cả mắt cũng không thấy bóng dáng ai. Chỗ ở, thông tin thuê nhà của bọn chúng, tuyệt nhiên không để lại bất cứ dấu vết nào."

 

"Anh nói xem... Liệu bọn chúng đã chuồn khỏi thành phố này chưa."

 

Dân số thành phố G lên tới 2700 vạn người. Cho dù huy động toàn lực lục tung từng ngõ ngách, e là một tháng cũng chưa tìm ra.

 

Huống hồ bọn chúng đều mọc chân, lại còn là lũ tội phạm có chỉ số IQ cao ngất ngưởng.

 

Quá trình truy bắt của An Nghị không có vấn đề gì, có chăng là những kẻ anh cần tìm đều không phải người bình thường.