Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 235



 

Lý Phái Bạch cũng ngừng tay, phát hiện ra dị năng của Trương Diệu Tổ... là hóa lỏng và biến đổi cơ thể. Nếu trí tưởng tượng của anh ta phong phú hơn chút nữa, anh ta hoàn toàn có thể biến mình thành một vũng nước.

 

Ngay cả một dị năng cường hóa cơ thể bình thường cũng đủ sức sinh tồn trong mạt thế.

 

Tuy nhiên, khắc tinh của loại dị năng này lại chính là dị năng hệ Thủy.

 

Chỉ là nhiều người vẫn chưa biết cách vận dụng tối đa sức mạnh của dị năng hệ Thủy.

 

Và những người thực sự nghĩ ra được cách sử dụng dị năng bá đạo này, nếu không phải là bác sĩ thì cũng là mấy tên ở bệnh viện tâm thần kia.

 

Đội phó Radar bị đ.á.n.h choáng váng cuối cùng cũng hoàn hồn. Hắn không chỉ bị tát sấp mặt, bị nhổ nước bọt, mà còn chứng kiến một loại dị năng mà hắn chưa từng thấy bao giờ.

 

Chẳng biết đó là dị năng hay sự biến dị, nhưng cái thứ dị năng tởm lợm này làm hắn có chút không chấp nhận nổi.

 

Thực ra lúc mới thức tỉnh dị năng, Trương Diệu Tổ cũng không biết dùng thế nào. Mãi sau này nhớ lại nhân vật Orochimaru trong bộ anime từng xem hồi nhỏ, anh ta mới bắt chước biến dị năng của mình thành trò này.

 

Bản thân anh ta cũng chẳng biết đây là loại dị năng gì.

 

Trong căn cứ, dị năng giả anh ta gặp nhiều nhất là hệ nguyên tố, cường hóa cơ thể, và hiếm hoi lắm mới có hệ Không gian. Lúc báo cáo dị năng, anh ta cũng chẳng biết mô tả sao, đành xếp bừa vào nhánh cường hóa cơ thể.

 

Trên thực tế, dị năng của anh ta đã bị sử dụng hoàn toàn sai cách.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lý Phái Bạch định mở miệng đính chính vài lần, nhưng thấy Trương Diệu Tổ đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì có thể kéo dài chiếc cổ ra xa như vậy, nên cô không lên tiếng nhắc nhở nữa.

 

Điều này càng khiến Trương Diệu Tổ tin chắc rằng dị năng của mình là "kéo dãn cơ thể" chứ không phải "hóa lỏng cơ thể".

 

Đội phó Radar bị đ.á.n.h, sống hơn ba mươi năm chưa bao giờ nghĩ mình lại bị bẽ mặt thế này. Vừa giận vừa tức, hắn gầm lên: "Tiến lên!"

 

Thấy thuyền đối phương đang xông tới, Lý Phái Bạch rút xẻng xúc tuyết từ trong không gian ra, xúc luôn một đống cá hất thẳng sang thuyền bên kia.

 

Những người khác cũng hùa theo, với tiêu chí: "Mày qua đây thì tao dùng cá đập mày c.h.ế.t".

 

"Dừng tay, dừng tay lại, các người đang làm cái quái gì thế?" Nhìn đồng đội lần lượt bị c.ắ.n mất mạng, những người trên thuyền đỏ hoe mắt, phẫn nộ quát mắng.

 

"Mù à? Không thấy bọn tao đang dùng ma thuật 'cá ăn thịt người' tấn công à?"

 

Từ khi trọng sinh, tư duy sinh tồn trong mạt thế của Lý Phái Bạch chưa bao giờ thay đổi. Mọi thứ đạo đức, nhân nghĩa đều là vô nghĩa. Những kẻ sống sót được trong mạt thế chẳng ai là người tốt cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người tốt là những người c.h.ế.t đầu tiên.

 

Nếu đám người này không bám theo nhóm cô, thì đã chẳng phải chịu t.h.ả.m cảnh này. Tự đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t thì trách ai.

 

Bây giờ lại còn định chỉ trích ai nữa chứ.

 

"Đồ khốn nạn, chúng tôi kêu cứu lâu như vậy mà các người nhẫn tâm thấy c.h.ế.t không cứu. Rốt cuộc các người có còn tính người không vậy?"

 

Một nhân viên mắt đỏ hoe, bất bình thay cho người đồng nghiệp vừa bị c.ắ.n đứt chân. Rõ ràng chỉ cần họ ra tay giúp đỡ thì sẽ không có nhiều người phải c.h.ế.t như vậy.

 

Bọn họ có khả năng đó, không giúp thì thôi, giờ lại còn đổ thêm dầu vào lửa.

 

Vừa né tránh những con cá ăn thịt người bị hất sang, khuôn mặt hắn hiện rõ sự hận thù không chút che giấu.

 

"Không có!" Lý Phái Bạch lắc đầu lia lịa, đôi tay vẫn không ngừng tăng tốc độ.

 

Tính người là cái thứ quỷ gì, thứ đó có thể lấy mạng người đấy. Cô phải sống sót, sao có thể để thứ gọi là "tính người" cản bước.

 

Thậm chí cô còn rùng mình một cái, tuyệt đối không thể có tính người, có thứ đó c.h.ế.t nhanh lắm.

 

Thẩm Uyên, Hứa Diệp, Roy cũng hùa theo lắc đầu, làm gì có tí tính người nào ở đây.

 

Du Thanh Lam thấy vậy, mặc kệ có tính người hay không, cũng lắc đầu theo. Tình huống này, nếu không có các đại lão che chở, có sống sót trở về được hay không còn là ẩn số.

 

Đạo đức là cái thá gì, giờ cô chỉ tin vào "vô đạo đức chân kinh" thôi!

 

"Cô, cô, các người..." Nghe câu trả lời phũ phàng của Lý Phái Bạch, người đàn ông tức đến run cả môi.

 

"Các người cái gì mà các người, không bám đuôi thì đâu bị thương, đâu có nhiều người c.h.ế.t như thế. Muốn ra oai cũng phải có thực lực, thật không hiểu các người lấy tự tin ở đâu ra mà dám bám theo."

 

Kể từ khi quay lại từ mạt thế, Lý Phái Bạch không còn thích nói nhiều, nhưng không có nghĩa là cô không biết cách chọc tức người khác. Dù sao thì cũng là bọn họ gây sự trước.

 

Trong mạt thế, việc bám đuôi lén lút hoặc tiếp cận quá gần người khác bị coi là một hành vi khiêu khích. Dù có bị đối phương g.i.ế.c ngược lại thì cũng chẳng ai nói được câu nào.