"Ví dụ như?" Lý Phái Bạch bốc một nắm hạt dưa, im lặng lắng nghe kế hoạch của Lý Diệu Trăn.
"Bệnh viện tâm thần Núi Quỷ, khu biệt thự của các cô, và tôi đang chiêu mộ thêm dị năng giả." Sắc mặt Lý Diệu Trăn không mấy vui vẻ. Bố cô muốn làm theo cách trước đây, tức là dùng quyền lực để bắt họ phải cúi đầu, bắt họ thần phục. Nhưng theo cô, điều đó là bất khả thi.
Thứ nhất, đối tượng ông ta từng đối mặt là người bình thường. Còn bây giờ, ông ta đang phải đối mặt với những bệnh nhân tâm thần. Logic hành vi của họ không phải là thứ mà chúng ta có thể đoán trước được.
Thứ hai, thực lực quá chênh lệch. Nếu thật sự đối đầu, e rằng sau này cái căn cứ này sẽ trở thành sân chơi của mấy mẹ con cô.
"Bố cô muốn bắt bọn tôi làm việc cho ông ta à?" Lý Phái Bạch bỗng bật cười. Nụ cười rạng rỡ nhưng lại mang theo chút u ám, "Cô hãy về chuyển lời với ông ta, dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi. Trong ba ngày, nếu ông ta không suy nghĩ thông suốt, tôi sẽ lấy mạng ch.ó của ông ta, cùng với những kẻ theo phe ông ta, không tha một ai."
"Tôi chọn ở lại đây là để tìm một chốn bình yên sống qua ngày giữa thời mạt thế. Nếu có kẻ muốn gây sự, tôi không ngại diệt trừ toàn bộ, rồi nhường lại cái vị trí căn cứ trưởng bình thường này cho những người ở bệnh viện tâm thần Núi Quỷ."
Lý Diệu Trăn chống cằm, ngậm điếu t.h.u.ố.c trên môi, hờ hững nói: "Nếu người muốn làm thổ hoàng đế là tôi thì sao?"
"Vậy thì hôm nay cô đừng hòng bước ra khỏi đây."
Lý Phái Bạch ngáp một cái, vẻ mặt vô cùng thản nhiên. Chỉ cần cô và hai con ch.ó hợp sức, việc giữ Lý Diệu Trăn lại là quá dễ dàng. Hơn nữa cô còn cảm nhận được, dị năng của Lý Diệu Trăn hiện tại mới chỉ đạt cấp một.
"Tôi thấy cô ngày càng thú vị đấy, không biết chúng ta có cơ hội hợp tác không."
Lý Diệu Trăn phả một vòng khói về phía Lý Phái Bạch. Cô luôn cảm thấy người quen năm xưa nay bỗng trở nên thật xa lạ. Sự coi thường mạng sống của Lý Phái Bạch đã vượt xa người bình thường.
Nếu không phải đang sống trong mạt thế, cô thật sự muốn nghi ngờ có phải Lý Phái Bạch mắc bệnh tâm thần mới dẫn đến tính cách như vậy hay không.
"Có cơ hội sẽ hợp tác!" Lý Phái Bạch trả lời qua quýt. Chợt nhớ đến nhóm bạn cùng phòng bệnh ở Núi Quỷ, cô nói tiếp: "Tôi gặp nhóm Lôi Đình đ.á.n.h cướp người chiêu mộ của căn cứ Thanh Long. Bọn họ cướp hết cả người lẫn hàng rồi."
"Đại khái có hơn 100 dị năng giả, cô sắp xếp ổn thỏa đi nhé!"
"Hơn 100 á? Đều là dị năng giả sao?" Sắc mặt Lý Diệu Trăn thay đổi liên tục. Bọn cô vất vả lắm mới tìm được hơn chục người, thế mà đám người kia ra ngoài một chuyến đã tóm được hơn một trăm người. "Tôi sẽ thu xếp chỗ ở cho họ trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cô suy nghĩ nhiều rồi. Ý tôi là, nếu cô muốn những dị năng giả đó, hãy chuẩn bị vật tư để mua họ lại. Nếu không bọn họ thà g.i.ế.c sạch chứ không nhường cho cô đâu."
Lý Phái Bạch nhấn mạnh thêm một câu. Trong mạt thế, có thể mang ra mua bán chứng tỏ là có giá trị. Những thứ không có giá trị thậm chí còn chẳng có tư cách để mang ra mua bán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nhưng thế cũng tốt. Căn cứ đang thiếu nhân thủ, nhóm bạn cùng phòng bệnh lại thiếu vật tư. Hai bên bổ sung cho nhau, đôi bên cùng có lợi.
Nếu nhóm bạn cùng phòng bệnh mà nổi loạn, việc xây dựng căn cứ chắc chắn sẽ đổ bể. Đám người Lý Diệu Trăn căn bản không có cửa đấu lại bọn họ.
Tang thi xuất hiện bao nhiêu ngày rồi mà vẫn không chịu ra ngoài g.i.ế.c tang thi, lại còn lo xây dựng căn cứ. Chẳng trách khoảng cách thực lực ngày càng lớn, thật uổng công thức tỉnh dị năng sớm.
Những công việc xây dựng rườm rà này nên để cho người không có dị năng lo liệu. Dù sao người bình thường ra ngoài g.i.ế.c tang thi cũng nguy hiểm, thà làm công việc hậu cần còn hơn.
Nhưng dù sao đó cũng là chuyện của người ta, cô cũng không tiện nhắc nhở.
Có những chuyện, phải để họ tự mình giác ngộ mới được.
Sau khi Lý Diệu Trăn rời đi, cô dùng bộ đàm liên lạc với Lý Sùng, sắp xếp vài người ra đón người. Trước cửa ban quản lý tòa nhà, khoảng một trăm người đang quỳ gối, hai tay ôm đầu, cổ bị xích lại.
"Ngoan ngoãn chút đi, không tao đem tụi mày đi làm thức ăn cho ch.ó bây giờ." Quan Nghiêu tung một cước đá vào kẻ đang đảo mắt liếc ngang liếc dọc.
Chỉ có bốn người làm nhiệm vụ canh giữ: Quan Nghiêu, Lôi Đình, Siêu Trộm và Đông Phương Bất Bại. Hơn 100 người này có thể đổi được kha khá vật tư, nhưng chưa biết đối phương sẽ trả giá bao nhiêu. Nếu trả bèo quá, họ sẽ mang hết về cho Vu Sư cướp đoạt dị năng.
Còn x.á.c c.h.ế.t thì đưa cho Nấm Nhỏ làm phân bón. Đây là quyết định họ vừa bí mật thống nhất.
Nấm Nhỏ hứa chỉ cần tìm được hạt giống, cô bé sẽ giúp họ thúc đẩy cây trồng sinh trưởng, còn tặng kèm ít nấm làm quà.