Roy rơi vào trầm tư. Nếu không có nước dùng thì đồng nghĩa với việc thiếu nước sạch. Nếu ba ngày không gội đầu, có khi nào phải cạo trọc đầu không?
Với khuôn mặt điển trai thế này, cạo trọc chắc cũng không đến nỗi tệ.
"Chúng ta đi cướp nhà máy nước khoáng không?"
"Trẻ ranh, sao ngày nào cũng nghĩ đến chuyện cướp bóc thế. Chúng ta là công dân lương thiện cơ mà." Trương Thiên Huyền cười ha hả ngồi trên cây, nhìn đám thanh niên ngồi với đủ mọi tư thế kỳ quái. "Các cô cậu thiếu vận động quá. Sau này nên đi leo núi, tản bộ nhiều vào."
"Đạo trưởng, cách rèn luyện của ông và chúng tôi không ở cùng một đẳng cấp đâu."
Lý Phái Bạch kịch liệt phản đối. Ngày nào cô cũng tập luyện hai ba tiếng đồng hồ. Nhưng cách rèn luyện của Bán Tiên là tay không leo núi dốc 95 độ, còn tản bộ là từ đỉnh núi vào rừng sâu đi một vòng.
Thế này đâu phải là rèn luyện, rõ ràng là tu tiên.
"Ở thành phố bên cạnh có hai nhà máy nước khoáng. Hai ngày nữa đi một chuyến. Giường nhà tôi đang kêu réo rồi. Đi trước đây." Nói xong, Lý Phái Bạch nhanh ch.óng chuồn lẹ. Qua ngã rẽ, cô lấy xe ra rồi phóng thẳng về nhà.
Trong khi đó, nhóm của Võ Phong sau khi bị đuổi khỏi khu biệt thự đã để lại hai người lo cơm nước cho gia đình, còn lại mười mấy người kéo nhau ra ngoài tìm vật tư.
Ra ngoài, họ mới phát hiện dù là siêu thị hay khu thương mại, tất cả đều cửa đóng then cài, chẳng có chỗ nào bán đồ cả.
Thêm nữa, trên đường đi họ đụng độ hai nhóm cướp giật. Từ miệng bọn chúng, họ mới biết mọi hoạt động sản xuất đã ngừng trệ, người dân chỉ sống lay lắt dựa vào vật tư cứu trợ của chính phủ, một số người thì kết bè kết phái đi tìm đồ.
Võ Phong nhíu mày. Khó khăn lắm mới tìm được một siêu thị do chính phủ quản lý, nhưng họ chỉ nhận tiền mặt, mà giá cả thì cao ngất ngưởng. Gạo đã lên đến 200 đồng một cân.
Hỏi thăm việc trao đổi vật tư qua thông báo tuyển dụng của chính phủ thì số lượng cũng chỉ đủ ăn cho một người. Nếu tằn tiện lắm mới đủ cho hai người.
Lúc này anh mới nhận ra, họ căn bản không thể xoay xở đủ số vật tư.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Để giải cứu gia đình đang bị giữ làm con tin, họ đã phá khóa một nhà nghỉ bỏ hoang. Sau khi được cứu ra, ít nhất gia đình họ cũng có chỗ ngả lưng.
"Đại ca, bên ngoài trời đã đổi thời tiết rồi. Các siêu thị lớn bị kiểm soát, siêu thị nhỏ thì bị cướp sạch. Chúng ta không thể gom đủ số vật tư đó đâu. Dù bà chủ không đặt thời hạn, nhưng bả nói sẽ không lo cơm nước cho người nhà mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nếu cạn kiệt nguồn lực, họ sẽ c.h.ế.t đói mất."
Mai Phẩm quệt mồ hôi. Suốt thời gian ở Vãn Nguyệt Sơn Trang không ra ngoài, anh không hề hay biết thời tiết bên ngoài đã thay đổi. Giờ ra ngoài thì toàn gặp cướp bóc.
Nhiều người còn có cả v.ũ k.h.í bị kiểm soát và bắt đầu lập thành băng đảng.
Võ Phong đập mạnh nắm đ.ấ.m xuống cửa xe. Nghĩ đến lũ cướp bóc xông vào nhà người khác, trong lòng anh bỗng nảy ra một ý tưởng: "Bọn cướp đó chắc chắn đã vơ vét được không ít. Trước tiên cứ khống chế chúng rồi tính sau."
Thế là, đội ngũ mười mấy người của họ bắt đầu đi truy lùng bọn cướp vào ban đêm. Hễ thấy bọn chúng đi thành nhóm, họ lập tức bắt trói và tịch thu vật tư. Thỉnh thoảng gặp người già, phụ nữ và trẻ em, họ cũng chia cho một ít.
Cứ như vậy, sau ba ngày, số vật tư họ thu lại được cũng chẳng đáng là bao. Chỉ có người già, phụ nữ và trẻ em quanh đó là dễ thở hơn chút, ra ngoài bớt nơm nớp lo sợ.
Tuy nhiên, cũng có những kẻ già mồm cố tình dắt theo trẻ con đi bán t.h.ả.m, xin đồ ăn từ Võ Phong.
Tối nay, sau khi xử lý xong một băng nhóm lưu manh, nhóm Võ Phong lại đụng phải hai ông cháu nọ. Vẫn chiêu cũ: ông già giả vờ ngã, đứa nhỏ chạy đến xin ăn với vẻ mặt đáng thương vô cùng.
Thấy hai người này, Mai Phẩm nhắc khéo: "Đại ca, hai người này chúng ta gặp rồi. Lần trước thấy họ tội nghiệp nên đã cho vật tư đủ dùng mấy ngày rồi."
"Đại ca, hôm nay chúng ta thu lại được ít lắm, cho ít thôi."
Vương Hạo An lên tiếng. Cậu chỉ là một chân lon ton trong ban quản lý, trong lòng luôn lo đáu đáu cho người mẹ bị cao huyết áp và cô vợ đang mang bầu.
Mấy ngày nay nếu không đem đồ cho những người này, có lẽ họ đã chuộc được người nhà ra rồi.
Cậu không hề phản đối hành động của Lý Diệu Trăn, suy cho cùng cũng là do họ sai trước. Ban đầu cậu cũng nghĩ làm vậy không hay, nhưng thấy bao người đói khát lại không đành lòng.
Nghĩ đến việc họ gánh vác mọi chuyện, mà những người nhận ân huệ lại chẳng mảy may biết ơn, lòng cậu hoàn toàn nguội lạnh.
Vài ngày ra ngoài, cậu cũng đã thấu hiểu sự tàn khốc của thực tại.
Võ Phong bước xuống xe. Thấy đứa trẻ gầy gò, ốm yếu, anh lấy ra hai hộp bánh quy và một chai nước: "Ông ơi, bé ơi, về nhà sớm đi. Tối ra ngoài nguy hiểm lắm."