Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 116



 

"Không được, không được, chuyện này không thể để người khác biết. Nhỡ họ bắt đại tỷ đi cắt lớp thì sao?! Mình không biết gì hết."

 

Trong khi đó, ở phòng ngủ, mặt Lý Diệu Trăn đen lại. Mở điện thoại ra, cô thấy tin nhắn trong nhóm khu biệt thự có một bức ảnh chụp cái đầu màu xám đen, rất giống thây ma mà cô vừa nhìn thấy trong đầu.

 

Xem địa điểm chụp, có vẻ như là ở trên núi, và còn có những người khác nữa. Từ một chiếc giày lộ ra trong bức ảnh, có thể đoán Lý Phái Bạch đang đứng cạnh đó.

 

"Bọn họ đi leo núi? Còn gặp cả thây ma. Lẽ nào trên Quỷ Sơn có thây ma?!"

 

Tranh thủ lúc mạng internet vẫn còn dùng được, cô lập tức tìm kiếm cách đối phó với thây ma. Tuy nhiên, trên mạng dường như không có bất kỳ thông tin nào về thây ma cả.

 

......

 

Sau khi đưa những người kia đi, ban quản lý tòa nhà sơ cứu qua loa cho họ rồi gọi cấp cứu. Nhưng đường dây luôn bận, hoàn toàn không gọi được, nên họ đành phải tự băng bó cho những người bị thương.

 

"Tại sao các anh không bắt họ lại? Bọn khu biệt thự đó điên hết rồi! Gọi cảnh sát bắt họ đi, tôi muốn họ phải ngồi tù mọt gông."

 

Một người bị thương không quá nặng, ánh mắt rực lửa căm phẫn, hận không thể băm vằm những người ở biệt thự số 4 ra làm trăm mảnh.

 

"Dù là bệnh viện hay đồn cảnh sát thì đều không gọi được đâu. Các người tiết kiệm sức lực đi, liên lạc với người nhà đến đón về."

 

Võ Phong ngồi trước bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào màn hình camera giám sát. Anh chỉ bảo người lấy chút nước và t.h.u.ố.c chống viêm cho họ uống. Giữ được mạng là may rồi.

 

"Dựa vào đâu chứ? Ban quản lý tòa nhà các anh phải chịu trách nhiệm! Sao các anh đến cứu chúng tôi muộn thế? Bọn biệt thự số 4 thả ch.ó c.ắ.n người, còn g.i.ế.c người nữa! Hắn đẩy người ta xuống vực kìa!"

 

"Đúng vậy, Vãn Nguyệt Sơn Trang không phải là khu chung cư cao cấp sao? Tại sao lại có loại kẻ g.i.ế.c người ở đây?"

 

"Không thể vì họ có tiền mà dung túng được, các anh làm thế là đồng lõa phạm tội đấy."

 

"Tôi không chịu nổi nữa rồi, cứu tôi với, tôi sắp c.h.ế.t vì đau rồi, chân tay tôi gãy hết rồi."

 

"Các anh phải cho chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng."

 

"Đúng vậy, chúng tôi trả tiền cho các anh thì các anh phải phục vụ chúng tôi cho chu đáo."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Võ Phong nghe mà gân xanh nổi đầy trán. Anh đập mạnh tay xuống bàn, lạnh lùng quát: "Câm miệng! Tại sao các chủ hộ khu D lại xuất hiện ở khu A? Khu D ở chân núi, khu A ở đỉnh núi. Các người đừng có nói là đi nhầm đường, chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến khu A thôi!"

 

"Chúng tôi chỉ muốn yêu cầu bồi thường, mượn chút đồ ăn thôi. Các anh không chịu bán nhiều đồ cho chúng tôi, giá lại đắt như c.ắ.t c.ổ, chúng tôi tìm bọn nhà giàu kia mượn chút đồ ăn thì có sao đâu."

 

"Đúng đấy, dựa vào đâu mà bọn họ được sống trên đỉnh núi, nhiệt độ trên đó mát hơn dưới chân núi biết bao nhiêu."

 

"Muốn vật tư thì ra ngoài siêu thị mà mua, không ai cản các người. Chỗ chúng tôi chỉ cung cấp vật tư với số lượng có hạn." Võ Phong nhức cả đầu. Tối nay lại đến lúc bán vật tư, đến lúc đó chắc chắn lại có thêm ồn ào.

 

Tuy nhiên, tiếng ồn ào của những người này cũng nhỏ dần. Khi người nhà của họ đến, một số người đã c.h.ế.t.

 

"Á, g.i.ế.c người rồi! Chồng ơi, chồng ơi, tỉnh lại đi anh!" Người nhà đầu tiên chạy vào hét lên t.h.ả.m thiết, lao đến ôm chầm lấy người đàn ông bê bết m.á.u mà khóc lóc.

 

Những người khác cũng lần lượt gào khóc.

 

Có người nhìn thấy nhân viên ban quản lý tòa nhà, vừa khóc lóc vừa lao vào đ.á.n.h đập họ.

 

Một vài nhân viên trẻ tuổi không dám đ.á.n.h trả, chỉ biết né tránh. Nhưng làm sao họ tránh được một đám người đang lao vào đ.á.n.h hội đồng. Những nhân viên của ban quản lý đều bị thương.

 

"Đền mạng chồng tôi đây! Đền mạng chồng tôi đây!"

 

"Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t các người! Đánh c.h.ế.t các người! Tại sao các người không cứu bố tôi!"

 

"Đồ khốn nạn!"

 

Trong chốc lát, toàn bộ ban quản lý tòa nhà ngập trong những tiếng đập phá, tiếng khóc than, và những lời c.h.ử.i rủa...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đến 9 giờ tối, Lý Phái Bạch vẫn nằm ườn trên giường, chẳng muốn động đậy một chút nào.

 

Tuy nhiên, vì phải đi mua vật tư, cô đành phải lồm cồm bò dậy, đi xuống phòng ăn. Kéo ghế ra, cô ngồi phịch xuống một cách uể oải. Lấy từ trong không gian ra một phần cơm, một phần thịt thăn xào chua ngọt và một phần cà tím om.

 

Cô rưới nước sốt cà tím lên cơm, trộn đều. Một miếng cơm, một miếng thịt thăn, đ.á.n.h bay bữa tối. Ăn xong, cô lại lấy ra một phần canh trứng.

 

Lý Phái Bạch vận động cơ thể một chút, rồi lấy ra một chiếc xe kéo hàng nhỏ từ không gian. Cô thả Chó Phú Quý và Cáp Kiến Quốc ra, giao nhiệm vụ kéo xe cho Cáp Kiến Quốc.

 

Thử nghiệm trước một chút, Cáp Kiến Quốc như được đ.á.n.h thức huyết mạch, kéo theo chiếc xe có Chó Phú Quý đang chễm chệ ngồi trên đó, chạy một vòng quanh sân. Sau đó, nó quay đầu sủa một tiếng "Gâu gâu" với Lý Phái Bạch.