Trương Thiên Huyền thu lại tư thế. Những người khác cũng lục tục kéo đến. Trang phục của mọi người đều na ná nhau: mũ, khẩu trang, quần áo nhanh khô, giày leo núi và ba lô leo núi.
Hai cô gái Lục Miên và Tôn Miễu còn xịt cả nước hoa.
Nhưng mà họ thực sự hơi yếu, cần phải rèn luyện đàng hoàng. Gầy gò ốm yếu trong mạt thế không phải là chuyện tốt.
"Lão Đạo, đi đâu thế? Có an toàn không?"
Thẩm Uyên chủ yếu vẫn lo lắng cho sự an toàn của Lục Miên. Mặc dù dạo này cô bé và Tôn Miễu đều đang tập luyện, nhưng thể lực vẫn còn kém. Tốt hơn là nên rèn luyện thể lực, gặp nguy hiểm còn biết đường mà chạy.
Một nhóm 7 người hùng dũng tiến vào khu vực chưa khai thác của núi Quỷ Sơn.
Khoảng 7 giờ tối, trời vẫn còn hơi sáng. Mọi người tràn đầy năng lượng theo Trương Thiên Huyền leo núi. Khi màn đêm buông xuống, tất cả đều bật đèn pin leo núi gắn trên ba lô.
Không bật thì không sao, vừa bật lên, Lục Miên lập tức nhũn chân, quỳ sụp xuống đất, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
"Anh ơi, em, em sợ độ cao!"
Thẩm Uyên, người luôn yêu thương em gái nhất, giờ phút này cũng đứng chôn chân tại chỗ, bất động. Mặc dù không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sự sợ hãi của hắn.
"Không sao đâu," Thẩm Uyên khó nhọc thốt ra hai chữ, muốn động viên em gái để cô bé vượt qua, nhưng khi nhìn thấy họ đang đi trên một con đường rộng chưa tới 1 mét, hai chân hắn cũng bắt đầu run rẩy, "Anh cũng sợ độ cao."
Nếu không bật đèn, có lẽ một bước trượt chân là họ thăng thiên ngay tức khắc.
Hơn nữa, ở đây không có bất kỳ thiết bị an toàn nào.
Nghĩ đến điều này, ngoại trừ Trương Thiên Huyền, tất cả mọi người đều nuốt nước bọt cái ực.
"Lão Đạo, không phải leo núi sao? Đây là đâu? Ông, định dẫn chúng tôi đi đâu vậy?" Thẩm Uyên nói mà hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cái chứng sợ độ cao này không biết có di truyền không, mà cả hai anh em hắn đều mắc phải.
"Leo núi mà, các cô cậu chẳng bảo muốn leo núi rèn luyện sức khỏe sao? Mới đi được chưa tới một phần ba quãng đường đâu!"
Trương Thiên Huyền đi trên con đường mòn nhỏ hẹp này mà cứ như đi trên đất bằng, chẳng khác gì nhau, dường như ông không hề thấy vực thẳm vạn trượng nếu bước hụt một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Các cô cậu đừng bảo là đều sợ độ cao nhé?! Bần đạo bấm ngón tay tính toán, đây không phải điềm tốt đâu."
"Đại sư, ông xem bói nhân duyên cho tôi đi, cho tôi biết trước kết quả với, tôi thật sự sợ hôm nay bỏ mạng ở đây mất." Roy bám c.h.ặ.t vào vách đá một bên, chuẩn bị cho chặng đường phải di chuyển ngang sắp tới.
"Chậc, cậu đang làm khó bần đạo đấy, cậu làm gì có vợ." Trương Thiên Huyền bĩu môi, gõ gõ cây gậy trúc xuống đất, "Đừng có vui sướng khi người khác gặp họa, các cô cậu cũng thế thôi."
Tâm trí hóng hớt bát quái vừa mới le lói lập tức bị dập tắt.
"Đại sư tính có chuẩn không vậy? Anh trai cháu không có vợ, có phải vì ảnh đi làm vợ người khác rồi không?" Lục Miên bò bằng cả bốn chi, chân run đến mức không đứng lên nổi.
"He, cái con bé này miệng mồm linh thiêng gớm. Mau đi thôi, trước khi trời sáng mà không lên đến đỉnh núi thì cứ nằm đó mà chịu đói đi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong, Trương Thiên Huyền chẳng thèm để ý đến tình trạng của mấy người, rảo bước tiến về phía trước, để họ tự mình khắc phục.
Lý Phái Bạch đeo găng tay, bám vào vách núi nhích từng bước lên phía trước. Nhưng càng đi, đường càng hẹp, đến đoạn cuối, ngay cả khi đi ngang, một bàn chân cũng không thể đặt vừa trên mặt đường.
Lần này Lý Phái Bạch thực sự hoảng hốt, chân bắt đầu run rẩy. Phía trước không còn đường nào để đi nữa.
Đúng lúc đó, Trương Thiên Huyền chống cây gậy trúc vào một kẽ nứt trên vách núi, mượn lực nhảy vọt sang một cây cổ thụ mọc nghiêng ở phía đối diện. Bước tới thêm vài bước, ông đáp xuống một tảng đá ở phía bên kia, rồi bật đèn pin leo núi để chiếu sáng cho họ.
"Mấy đứa, đừng run nữa, qua đây nhanh lên, đừng hòng lùi lại. Lên núi dễ, xuống núi khó, nhất là con đường hẹp thế này."
Lý Phái Bạch muốn băng qua đó. Cô đưa chân xuống định dẫm vào chỗ kẽ nứt, nhưng đôi chân dường như có ý chí riêng, hoàn toàn không nghe lời, chỉ biết run và run.
Rõ ràng cô không mấy sợ hãi, nhưng đôi chân vẫn không ngừng run rẩy.
"Cô cũng sợ độ cao à!"
Trương Thiên Huyền ngồi khoanh chân trên tảng đá phía đối diện. Với ông, vực thẳm vạn trượng dường như chẳng tồn tại, cứ như thể ông đang ngồi trên mép giường nhà mình vậy.
"Tôi không sợ độ cao." Lý Phái Bạch c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng điều khiển đôi chân. Cô dẫm lên kẽ nứt, vừa run vừa nhích từng chút một, sợ ngã xuống sẽ thịt nát xương tan.
Khoảng cách hai ba mét mà cô phải mất mười phút mới nhích qua được. Khi cô run rẩy bò lên cây, một tiếng sói tru vang lên khiến cô suýt nữa thì ngã xuống. Vào giây phút quan trọng, Trương Thiên Huyền đã dùng cây gậy trúc hích cô một cái để lấy lại thăng bằng.