Lúc chuyển vào, hắn mở lời xin Vương phi giao ta cho hắn.
Vương phi không nghĩ ngợi nhiều, tùy tiện vung tay:
“Mang đi đi.”
Từ đó về sau, ta và Tiêu Minh Diệp cực kỳ kiệm lời giữ mình, trái ngược hoàn toàn với Vương phi — bắt đầu vênh váo khắp nơi.
Bà ta tích cực dự các bữa tiệc tụ họp, cũng nhờ vậy mà nhận được vô số tán tụng tâng bốc.
Chỉ đến khi một ngày nọ, bà và Bình Dương Vương cãi nhau một trận, tức đến mức bỏ bữa tối không ăn, mà Bình Dương Vương thì lại ăn hết sạch mâm cơm hôm ấy
…
Kết quả là ngũ quan chảy máu, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Tới lúc đó, bà ta mới thật sự sợ hãi.
Từ đó về sau, đóng chặt cửa không ra khỏi phủ nửa bước.
Một Vương gia bị đầu độc mà chết, tuyệt không phải chuyện nhỏ.
Hoàng đế lập tức hạ chỉ tra xét.
Ai ngờ điều tra tới điều tra lui, mọi dấu vết lại dẫn về Tĩnh Vương.
Theo lý mà nói, Tĩnh Vương ít nhất cũng phải bị cách chức tước vị.
Thế nhưng —
Hoàng đế đã già, lòng dạ mềm yếu, chỉ trách mắng Tĩnh Vương một trận, rồi ra lệnh giam lỏng tại phủ, không hề có ý định trừng phạt thật sự.
Gần tới mùa đông, địch quốc lại bắt đầu quấy nhiễu biên cương triều Đại Tấn.
Nghe nói con tin đưa sang bên đó bị nhiễm phong hàn, chẳng may tử vong.
Nhưng Tiêu Minh Diệp lại dò la được một tin khác — bọn man di kia đem Phùng Diệu Tông ném vào đấu trường, ép hắn cùng dã thú giao phối.
Cuối cùng, một con trâu điên nổi cơn hung hãn, giẫm c.h.ế.t hắn tại chỗ.
Lần này, địch quốc mở miệng như sư tử ngoạm.
Không chỉ đòi mười tòa thành trì, mà còn ngang nhiên yêu cầu con ruột của Hoàng đế phải sang làm con tin.
Thậm chí còn lật lọng, nói Đại Tấn dùng con cháu người ngoài để lừa gạt bọn chúng.
Lúc quần thần tranh luận chưa dứt, Tiêu Minh Diệp chủ động xin xuất chinh, tấu rằng nguyện dẫn binh chinh phạt man di.
Hoàng đế chuẩn tấu.
Trước ngày lên đường, hắn để ta lại Đông cung.
Còn ta — thu dọn hành lý, kiên quyết đòi đi theo.
“Biên ải lạnh lẽo gian khổ, không phải nơi nữ tử như nàng chịu nổi.” – hắn khuyên.
Ta không nhượng bộ:
“Điện hạ, ta từng ăn mày suốt sáu năm trời, cái khổ nào cũng từng nếm qua, còn nhiều hơn cả số muối người khác ăn. Không có gì mà ta không chịu nổi.”
Huống hồ — ở lại kinh thành, làm sao ta đoạt được công lao phò rồng?
Từ khoảnh khắc ta chọn đứng về phía Tiêu Minh Diệp, ta và tiền đồ của hắn đã sớm liên kết chặt với nhau như hình với bóng.
Trong mắt Tiêu Minh Diệp lóe lên sự xúc động, xót xa, và ôn nhu.
Tới biên cương, ta toàn tâm toàn ý cứu người, tuyệt đối không từ bỏ bất kỳ một thương binh nào.
Không phải ta từ bi, mà vì ta cần tích góp danh vọng và uy tín.
Mà không gì gây dựng được lòng người bằng chuyện cứu mạng.
Trận chiến này kéo dài suốt ba năm.
Ba năm ấy, Tiêu Minh Diệp thu hồi lãnh thổ, đánh đến mức bọn man di không dám bén mảng đến nữa.
Lúc nhàn rỗi, hắn thường kéo ta cùng ngắm sao nơi biên ải.
“Lê Lô, phụ mẫu nàng sao lại đặt cái tên như vậy?”
“Lê lô có độc, lại gắt như đoạn trường. Không tốt.”
“Để ta đặt lại cho nàng một cái tên khác, được chứ?”
Ta lắc đầu:
“Không có độc, ta nào sống được đến ngày hôm nay.”
Tiêu Minh Diệp khẽ nắm lấy tay ta:
“Đợi ngày khải hoàn hồi triều, nàng muốn được ban thưởng gì?”
Lúc này, ta liền có hứng thú, lập tức nắm ngược tay hắn, hỏi:
“Thứ gì cũng cho sao?”
Tiêu Minh Diệp cười ôn hòa:
“Tất nhiên.”
Ta nghiêm túc đáp:
“Ta muốn phong địa. Nhất định phải có thật nhiều đất đai, cò bay thẳng cánh.”