Ác Nữ Hồi Kinh, Làm Loạn Cả Kinh Thành
Ta ngồi trên bờ, không gọi ai.
Lặng lẽ nhìn họ dần dần không còn động tĩnh.
Trước khi chết họ trừng to mắt mắng ta, đời này sẽ không được chết yên, dù sống cũng chẳng sống như con người.
Đáng tiếc họ đã sai.
Họ muốn giết ta, nhưng cũng sẽ có người muốn cứu ta.
Ta đã sống sót.
Ngày đó gió tuyết ở bãi tha ma rất lớn.
Nàng ôm tỳ bà bán nghệ xong trên đường về nhà, gặp ta đang đói đến mức gặm chuột.
“Sao lại đáng thương thế này, theo ta về nhà đi.”
Nàng dùng áo choàng bọc ta mang về.
Sau này nàng chết, toàn thân bị dao chém đến mức còn thảm hơn cả ta khi trước.
Ta muốn đòi lại công đạo cho nàng, nhưng không biết đi đâu.
Mọi người đều nói thôi bỏ đi, người giết nàng là quý nhân từ kinh thành, ta chỉ là dân thường, không thể đấu với quan.
Đáng tiếc họ cũng nói sai.
Ở bãi tha ma, ta cứu một người.
Những kẻ truy sát nàng và những kẻ giết a tỷ là cùng một nhóm.
Nàng nói:
“Ta là thiên kim thật của tướng phủ bị thất lạc mười sáu năm, nếu ngươi đưa ta về, tướng phủ nhất định sẽ thưởng ngươi.”
“Ta đã hỏi thăm rồi, nhà họ Thôi chỉ có hai thiếu gia và một tiểu thư, đợi ta trở về, ta sẽ là tiểu thư duy nhất của tướng phủ.”
“Ngươi cứu ta có công, đến lúc đó ta cùng lắm chỉ hôn phối cho ngươi, gả ngươi cho một tiểu tư.”
“Đến khi ngươi và tiểu tư sinh con, con của ngươi còn có thể làm thư đồng cho con ta.”
Nhưng ta không muốn phần thưởng của nàng.
Ta chỉ muốn mượn nàng lên kinh thành báo thù cho a tỷ.
Nàng lại cho rằng ta muốn lấy ân báo oán.
Giọng điệu sắc bén:
“Ngươi chỉ là một tiện nô hạ tiện, chẳng lẽ còn muốn trèo cao sao?! Ta nói cho ngươi biết, cho dù ta giết ngươi cũng không cần chịu trách nhiệm!”
Chưa đợi nàng nói xong, ta đã dùng dao cắt cổ nàng.
Nàng không thể tin nổi trừng to mắt, phát ra tiếng thở hổn hển.
“Ngươi dám giết ta, ta là thiên kim thật của tướng phủ! Ngươi không sợ tướng phủ biết rồi giết ngươi sao?”
Ta thản nhiên lau đi dòng máu nóng trên mặt.
“Ngươi nói quá nhiều, rất ồn.”
Ta lại đâm thêm một dao.
Lần này nàng cuối cùng cũng ngậm miệng.
Nếu đã không thể dùng cho ta, vậy thì đi chết đi.
Ngày hôm sau, ta mang theo tín vật của nàng, tìm đến quan phủ, thay thế nàng trở thành thiên kim thật.
Ta bình thản nghe người nhà họ Thôi trách mắng.
Thôi Thù lệ rưng rưng:
“Ta biết, tỷ hận ta, nếu tỷ không thích ta, ta đi là được, nhưng tỷ không nên ra tay với Tiểu Bạch.”
Thôi Bạch nhảy bật lên như sói con.
Che chở cho Thôi Thù.
“Cái gì mà ngươi đi, phải là con tiện chủng này đi mới đúng.”
“Thiên kim Thôi phủ đâu phải mèo chó gì cũng làm được, Thôi gia chỉ có mình ngươi là tiểu thư.”
Thôi mẫu đầy thất vọng.
“Mẫu thân người xem bộ dạng nó kìa, chẳng có chút gia giáo nào, cũng không biết ai dạy dỗ.”
“Lúc nãy ta chỉ muốn tặng nó một món quà gặp mặt, vậy mà nó lại bẻ răng ta.”
“Nói cho cùng, để nó làm nha hoàn Thôi phủ cũng là nó trèo cao rồi!”
Thôi Bạch nói xong liền định bắt ta.
Hắn ỷ có Thôi phụ và Thôi mẫu ở đó, tưởng ta không dám động thủ nữa.
Đáng tiếc hắn đoán sai.
Ta tiện tay cầm chén trà trên bàn.
Một tiếng “bốp”.
Đập vỡ đầu hắn.
Thôi Bạch đau đến quỳ xuống đất.
Ta vẫn thấy chưa đủ.
Nâng mặt hắn lên, tát trái tát phải mấy cái.
“Xin lỗi.”
Hắn nói sai rồi.
Ta không phải nha đầu hoang dã không gia giáo.
A tỷ đối với ta rất tốt.
Nàng nắm tay ta, trên giấy tuyên, từng lần từng lần dạy ta học chữ đọc sách.
Trong mỗi đêm ta gặp ác mộng không ngủ được, nàng ôm ta vào lòng.
Hết lần này đến lần khác nói với ta:
“A Nô không phải nha đầu hoang bị bỏ rơi, A Nô là muội muội của tỷ tỷ.”
“A Nô cũng không phải đứa trẻ xấu, chỉ là trước kia chưa từng có ai dạy đạo lý cho A Nô thôi.”
Chỉ tiếc ta đã phụ lòng dạy dỗ của nàng.
Ta bẩm sinh là giống ác, trước sau vẫn không học được lấy đức báo oán.
Chỉ học được có thù tất báo, ăn miếng trả miếng.
Họ mắng ta thế nào ta cũng không để ý.
Nhưng họ không được sỉ nhục a tỷ.
Thôi Bạch bị ta tát đến choáng váng, lảo đảo nói xin lỗi.
Thôi Thù hét lên một tiếng.
Mọi người trong phòng bị ta dọa sợ lúc này mới hoàn hồn.
“Phản rồi!”
Thôi phụ đập chén trà, “Thôi Minh Nguyệt, gia giáo của ngươi đâu rồi? Ngươi tưởng Thôi gia không ai trị được ngươi sao?”
Ông cầm gậy định đánh ta.
Đáng tiếc ông đã già, ta giật lấy cây gậy dùng sức.
Ông liền ngã xuống đất.
“Ta là con gái Thôi gia, từ khi sinh ra đã bị mẹ ruột của Thôi Thù tráo đi.”
“Cho nên ta có gia giáo hay không, chẳng phải Thôi đại nhân các ngươi là người rõ nhất sao?”
Thôi phụ run môi:
“Phản rồi! Người đâu, mau kéo nghiệt chướng này xuống!”
Đám nha hoàn thô sử ngoài viện đè ta xuống đất.
Ta cười khẩy:
“Thôi đại nhân, trước khi ta đến kinh thành, các ngươi đã phái người giết ta, ta không chết.”
“Ngài định bây giờ giết ta, để Thôi Thù hoàn toàn thay thế ta sao?”
Ánh mắt ta quét qua từng người.
Nhanh chóng bắt được tia tối thoáng qua trong mắt Thôi Thù.
“Minh Nguyệt, sao tỷ có thể vu oan cho ta như vậy, chẳng lẽ ta chết thì tỷ mới vui sao?”
Thôi Thù đau khổ nói: “Tỷ vừa trở về đã vì ghen ghét ta mà đánh Tiểu Bạch, tỷ thật sự không dung nổi ta sao?”
Sự nghi ngờ trong lòng Thôi phụ tan biến.
Ông cho người đè ta xuống, dùng gia pháp.
Thôi Thù trốn sau lưng Thôi phụ, khiêu khích cười với ta.
Không tiếng động mấp máy môi.
Nàng nói, ngươi thua rồi.
Ta chỉ nhìn chằm chằm nàng.
Ván gỗ đánh xuống rất đau.
Nha hoàn hành hình không hề nương tay.
Ta nếm được vị máu trong miệng.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com