Ba tháng sau, tôi dùng điểm IELTS 7.5 để nộp hồ sơ du học Canada.
Cũng nhờ giáo sư giận tôi không biết tự trọng mà tận tay chuẩn bị thư giới thiệu cho tôi.
Và trên chuyến bay đến Canada, tôi gặp Mạc Tư Châm.
Anh vừa khéo ngồi ngay ghế bên cạnh tôi.
Nếu nói là trùng hợp, tôi không tin lắm.
Nhưng nếu nói anh đi theo tôi sang đây, thì tôi lại thấy mình hơi tự đa tình rồi.
Tôi mấy lần muốn nói lại thôi.
Mạc Tư Châm cũng không chủ động mở lời.
Hai chúng tôi cứ ngồi như vậy trong im lặng, cho đến khi cơn buồn ngủ kéo đến, cuối cùng trước lúc nhắm mắt tôi vẫn không nhịn được mà hỏi anh:
“Mạc Tư Châm, anh sang Canada công tác sao?”
“Không phải.”
Nói xong.
Anh mím môi.
Đường quai hàm vốn đã sắc nét nay lại càng căng c.h.ặ.t, khiến những đường nét trên gương mặt dưới ánh sáng càng thêm lập thể.
Vì vậy tôi lặng lẽ chờ câu nói tiếp theo của anh.
Đáp lại tôi là sự im lặng, rồi lại im lặng.
Đúng là một cái bình kín miệng.
Tôi thở dài, dứt khoát nghiêng người sang bên, cầm bịt mắt định ngủ một giấc.
Nhưng lúc vừa chạm đến bịt mắt, tôi lại chạm phải một chút lạnh.
Không biết từ lúc nào, Mạc Tư Châm đã nắm lấy ngón út của tôi.
Mày anh nhíu lại càng c.h.ặ.t hơn, hàng mi lại khẽ run, vành tai cũng đỏ lên rất rõ.
Người này toàn làm những chuyện chẳng hề hợp với vẻ ngoài của mình.
Tôi nghe thấy giọng anh như đang gom hết can đảm, âm sắc trong trẻo lạnh mát, còn lẫn theo một chút dè dặt mà chẳng biết có phải do tôi nghe lầm không.
“Không phải đi công tác.”
“Là theo đuổi em.”
06
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cắt ngang dòng hồi ức đang kéo tôi chìm xuống.
Thời tiết ở Vancouver cuối cùng cũng tốt lên, Mạc Tư Châm có thể về nước rồi.
Hai chúng tôi lại ngọt ngào nói với nhau vài câu nhớ nhung.
Đến chính tôi cũng không nhận ra rằng, mỗi lần nghe thấy giọng Mạc Tư Châm, tôi đều cảm thấy một sự thư giãn chưa từng có.
Sự nhẹ nhõm trong giọng nói của tôi khiến đầu dây bên kia khẽ bật cười hai tiếng.
“Ông ngoại nói, khó khăn lắm mới giữ được cả nhà mình về nước một chuyến. Vừa hay tháng sau là sinh nhật Tiểu An, ông định làm cho thằng bé một bữa tiệc đón gió.”
“Phô trương quá rồi đó.”
Mạc Tư Châm từ nhỏ đã lớn lên giữa những màn đấu đá mưu tính trong gia tộc, vì mang họ khác mà chịu đủ nhục nhã và chế giễu. Tôi không muốn con trai phải tiếp xúc quá sớm với những chuyện ấy.
“Không sao đâu, có hai chúng ta ở đây, em còn sợ Tiểu An bị đám người già kia bắt nạt à? Hơn nữa đây cũng vừa hay là một cơ hội tốt để rèn luyện thằng bé.”
“Chỉ là ông ngoại vốn thích yên tĩnh, hiếm khi tổ chức tiệc. Lần này ông chủ động mượn cớ của Tiểu An, anh đoán… cũng là muốn nhân cơ hội giới thiệu em với mọi người.”
Tôi và Mạc Tư Châm đăng ký kết hôn ở Vancouver.
Khi ấy tôi đang mang thai, lại vì luận văn mà ngày đêm cắm ở phòng thí nghiệm, nên dứt khoát không tổ chức đám cưới.
Mạc Tư Châm lại quanh năm ở chi nhánh Vancouver.
Cho nên số người biết cháu ngoại nhà họ Mạc đã kết hôn thật sự rất ít.
Càng gần như không ai biết đến sự tồn tại của tôi.
Thậm chí còn có lời đồn rằng, vì Mạc Tư Châm mang họ khác nên đã bị ông cụ gạt khỏi hàng ngũ người thừa kế, còn bị đày ra nước ngoài đến một chi nhánh không được coi trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước những lời đồn đó, Mạc Tư Châm cũng không hề giải thích.
Sau khi biết chuyện, tôi tức đến không chịu được.
Thế mà anh chỉ cười hiền, đưa tay xoa bụng tôi khi ấy đã hơi nhô lên.
“Chỉ cần em và con bình an vui vẻ là anh mãn nguyện rồi.”
“Đám người đó chẳng qua chỉ là những kẻ ngoài lề không đáng nhắc tới.”
Tôi bất lực lắc đầu, nhìn người trước mặt với vẻ chìm đắm trong hạnh phúc, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên.
Anh ấy lúc nào cũng như vậy, bình thản nhẹ nhàng, ung dung thong thả, khiến người bên cạnh cảm thấy yên tâm.
“Đừng quên gửi thông tin chuyến bay cho em.”
Tôi dặn qua điện thoại, cũng xem như ngầm đồng ý chuyện bữa tiệc đón gió.
“Rõ rồi, bà xã đại nhân!”
Sau khi cúp máy, tôi mới phát hiện không biết từ lúc nào, con trai đã gấp những tấm ảnh đó thành máy bay giấy.
Có một chiếc tự bay vào thùng rác bên cạnh bàn học.
Coi như cũng trở về đúng nơi nó nên thuộc về.
“Chơi xong nhớ dọn dẹp.”
Tôi hạ giọng dạy con.
Con trai ngoan ngoãn gật đầu.
Vài phút sau, thằng bé nhặt hết những chiếc máy bay giấy vương vãi dưới đất, ném tất cả vào thùng rác.
07
Chiều hôm sau, tôi ra đón Mạc Tư Châm.
Vừa nhìn thấy tôi, anh đã ôm chầm lấy tôi thật c.h.ặ.t, như thể chúng tôi đã cả thế kỷ không gặp nhau.
Ôm một lúc, anh vẫn thấy chưa đủ, còn cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi.
Cho đến khi tôi thật sự ngại ngùng vì đang thể hiện tình cảm giữa chốn đông người, đành vỗ nhẹ vào eo anh ra hiệu bảo anh buông ra.
Lúc đó anh mới lưu luyến vén lọn tóc rơi trước trán tôi ra sau tai.
Rồi hỏi tôi:
“Mẹ đỡ hơn chưa?”
“Ừm, bác sĩ nói may là đưa vào viện kịp thời, chưa ảnh hưởng đến tim.”
Mạc Tư Châm nắm lấy tay tôi.
“Anh đã đặt cho bố mẹ một gói khám tổng quát toàn thân rồi, mấy hôm nữa chúng ta đưa họ đi khám.”
“Ở tuổi của bố mẹ, tốt nhất vẫn nên khám định kỳ hằng năm.”
Anh lúc nào cũng chu đáo như thế.
Tôi siết lại tay anh, trong lòng bàn tay ấm áp vô cùng.
“Ôi, có tuổi rồi là vậy đó, không chịu nghe lời tôi, đến lúc vào viện mới biết cuống lên.”
“Ông ngoại cũng thế.”
Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện.
Ngày trước, giữa chúng tôi chẳng có gì để nói.
Còn bây giờ, tôi và Mạc Tư Châm chuyện gì cũng có thể nói với nhau, dù chỉ là một việc rất nhỏ, cũng có thể ngồi nói rất lâu.
Mãi mãi cũng không thấy chán.
Vốn dĩ chúng tôi định cùng nhau đến nhà tổ thăm ông ngoại.
Nhưng mẹ tôi gọi điện tới, nói con trai lén ăn kem nên bị đau bụng, bảo tôi về xem thử.