Đêm mùa hè mang theo chút se lạnh.
Từ lúc bước vào nhà, Yến Cận Bắc không nói câu nào. Tôi ngồi một bên, có chút gò bó.
Mẹ Yến nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ra hiệu cho tôi yên tâm.
Bà quay sang bảo anh: "Con nếu không muốn chốt lại chuyện này thì dẹp sớm đi cho rảnh nợ. Đã là năm thứ bảy rồi, rốt cuộc con có muốn kết hôn không hả? Cũng may là tính tình Hủy Tân tốt, cảm thấy không cần vội. Nhưng đó là vì con bé yêu con, chứ không phải vì những gì con làm là đúng đâu!"
Mẹ Yến tức đến đỏ mặt: "Sao tôi lại sinh ra cái loại như anh cơ chứ!"
Tôi vỗ vỗ lưng bà: "Thật sự con không vội đâu ạ."
"Sao lại không vội." Bà quay sang tôi, "Thằng ranh này làm hại con cả đời, nó mà không muốn chịu trách nhiệm thì bác không tha cho nó đâu! Bác thật không hiểu nổi nó muốn cái gì nữa!"
Tiếng bật lửa mở ra đóng lại đầy vẻ phiền muộn. Từ đầu đến cuối, mặt Yến Cận Bắc vẫn lạnh tanh, chỉ đến khi mẹ anh nói xong, anh mới cười khẩy một tiếng rồi ngẩng đầu: "Vậy thì kết hôn đi! Mẹ muốn sắp xếp thế nào thì cứ làm thế đó!"
Nói xong, anh sải bước lên lầu, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tim tôi thắt lại.