Năm thứ năm sau khi chia tay,
Tôi gặp lại Hứa Cẩn Niên và vợ anh ta trong lúc đi khám t.h.a.i ở bệnh viện,
Anh ấy nhìn chằm chằm vào bụng tôi, rất lâu không nói một lời,
Vợ anh ấy tò mò hỏi:
“Các người quen nhau à?”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Tổng giám đốc Hứa từng tài trợ tôi đi học.”
“Chúng tôi đã cố gắng ba năm vẫn chưa có con, có thể chạm vào bụng cô để lấy may được không?”
Tôi cười nhạt:
“Vận may của tôi, tổng giám đốc Hứa không muốn đâu.”
Dù sao thì, năm năm trước, anh ta chính là người g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con đầu tiên ở nơi này.