Năm 1968, tại thôn Lâm Gia, các xã viên đang hăng hái thu hoạch mùa màng dưới sự chỉ đạo của đội trưởng.
Một năm lao động vất vả cuối cùng cũng có thành quả. Vì miếng cơm manh áo của cả nhà, ai nấy đều dốc hết sức lực.
Ngay cả Lâm Lão Tứ, kẻ lười biếng, thích lươn lẹo nhất làng, cũng phải bỏ ra năm phần sức.
Bình thường, đến hai phần sức hắn cũng chẳng nỡ bỏ ra.
Mọi khi, điểm công một ngày của hắn chưa chắc đã bằng một đứa trẻ mười tuổi.
Lâm Lão Tứ nóng đến c.h.ế.t đi sống lại, thầm c.h.ử.i thề một câu, liếc nhìn bốn phía, thấy vợ mình là Lý Xuân Hạnh đang làm việc cách đó không xa cũng xanh xao vàng vọt. Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, chỉ cần một ánh mắt là hiểu ngay đối phương đang nghĩ gì.
Chỉ thấy Lý Xuân Hạnh kêu "ái da" một tiếng, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.