Thiên La

Chương 375: Khe Nứt



Lâm Phong nhìn qua địa đồ của Thiên Hỏa Sơn một lúc sau đó ném hết cho lão đầu, bây giờ hắn đã hiểu vì sao yêu nữ nói thánh dược khó lấy.

Đan Thành được chia làm nội thành và ngoại thành, mỗi tòa thành đều có vài cái thiên cấp đại trận phòng ngự, thành vệ canh chừng mọi lúc mọi nơi.

Thiên Hỏa Sơn tọa lạc bên trong nội thành được tam đại gia tộc bảo vệ, người ngoài tuyệt đối không thể đến gần, cơ hội duy nhất chính là đoạt lấy một vị trí trên thiêu kiêu bảng.

Mười năm một lần, tam đại gia tộc sẽ mở phong ấn của Thiên Hỏa Sơn, chỉ có những thiên kiêu đan đạo ưu tú nhất mới được phép tiến vào.

- Kèo này căng đét.

- Tiểu tử ngươi cứ yên tâm tu luyện, còn lại giao cho lão phu.

- Làm phiền tiền bối.

Hôm sau, đám người Lâm Phong tiếp tục lên đường, bọn họ vừa đi được một lúc thì có một lão đầu đuổi tới, người này là một vị đà chủ của Cự Thiên Bang, tu vi tôn giả.

Từ sau khi gặp phải sa tặc, Lâm Phong quyết định giấu luôn Thiên Ảnh Ma Điêu, cho dù tiểu sư tỷ có dụ dỗ hay đe dọa thì hắn cũng không để lộ nhờ đó mà một đường thuận lợi, những ngày tiếp theo sóng yên biển lặng, ngay cả một đầu yêu thú cũng không gặp được.

Vài ngày sau, đám người Lâm Phong đang trên đường phi hành thì phía trước chợt xuất hiện một đạo thất sắc linh quang.

- Hình như là phong linh.

- Thật sao?

Lãnh Phi Dao nghe sư đệ nói, vẻ mặt vui mừng, nhiều ngày lang thang trên Sa Nguyên làm cho nàng nhớ đến cảm giác yên bình bên trong thành trì.

- Cuối cùng cũng gặp được một cái thành trì.

- Phía trước đúng là phong linh nhưng bên trong không có thành trì.

Lý Tiểu Âm vừa nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Phi Dao liền giải thích.

- Phần lớn diện tích phong linh đã bị Sa Nguyên nhấn chìm, xây dựng thành trì ở nơi này rất nguy hiểm.

Khi mọi người tới gần thì nhìn thấy kích thước phong linh đúng là nhỏ hơn bình thường rất nhiều, diện tích chỉ bằng hai phần so với một cái tiểu thành trì.

Thật ra bên trong Sa Nguyên có rất nhiều phong linh nhưng phần lớn đều bị nhấn chìm, đây cũng là lý do khiến cho số lượng thành trì của Tây Hoang ít hơn những hoang vực khác.

- Đúng rồi, gần đây có một cái khe nứt, mọi người có muốn đi xem thử không?

Lâm Phong nghe đến Khe Nứt, hắn lại nhớ đến ngoại vực dị thú, từ khi thanh niên này bị lão đầu dùng Tỏa Thiên Thạch phong ấn thì vẫn chưa có cơ hội sử dụng.

- Tây Hoang cũng có Khe Nứt?

- Đúng vậy.

Lý Tiểu Âm gật đầu, nguyên nhân không thể xây dựng truyền tống trận xuyên qua Sa Nguyên không phải vì khoảng cách quá xa mà chính là vì sự tồn tại của mấy cái Khe Nứt này.

Tuy nhiên vẫn có một số đại thế lực xây dựng truyền tống trận vòng qua Khe Nứt, vị trí truyền tống trận là bí mật, chỉ sử dụng khi bị đe dọa hoặc là dùng để tiếp đón khách quý như Trường Hà Thánh Cung.

- Tiểu nữ nghe nói không chỉ Tây Hoang mà tất cả Hoang Vực còn lại đều có Khe Nứt xuất hiện, hơn nữa số lượng còn không ngừng tăng lên.

Giọng nói lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, mau đến đó xem thử.

- Được rồi.

Lâm Phong mỉm cười nhìn nữ tử bên cạnh.

- Làm phiền Lý đạo hữu dẫn đường.

- Không phiền, nơi đó chỉ cách đây vài chục dặm.

Linh Mộng nghe Lâm Phong muốn đến Khe Nứt, vẻ mặt không tốt.

- Ngươi đừng quên nhiệm vụ trên người, lần này không phải đến Tây Hoang để tham quan.

- Chỉ đến đó nhìn một cái chắc là không tốn nhiều thời gian.

Lý Tiểu Âm khẽ gật đầu.

- Nếu đứng nhìn từ xa thì chỉ cần vài giờ.

- Vậy chúng ta mau đi thôi.

Vài giờ trôi qua, đám người Lâm Phong lần nữa dừng lại, phía trước bọn họ là một vết nứt lơ lửng giữa không trung, thứ này giống như một cái miệng dọc không ngừng thôn phệ Sa Nguyên.

Lý Tiểu Âm nhìn một lúc thì nhíu mày.

- Hình như cái Khe Nứt này lại lớn hơn thì phải.

Lý lão đứng bên cạnh khẽ gật đầu.

- Không sai, lần trước lão phu đến đây thì thứ này chỉ cao khoảng mười trượng.

Lâm Phong nhìn cái Khe Nứt trước mặt, chỉ cao khoảng mười mấy trượng, so với cái ở Nam Hoang thì nhỏ hơn rất nhiều nhưng vẻ mặt hắn lúc này lại cực kỳ khó xem.

Nếu cái Khe Nứt ở Tây Hoang có thể phát triển thì cái Khe Nứt ở Nam Hoang cũng có thể, như vậy tốc độ sụp đổ của đại lục sẽ ngày một nhanh hơn.

- Lão không có ý kiến gì sao?

Lão đầu trầm mặt một lúc rồi thở dài.

- Hết cứu.

- Chẳng lẽ đại lục sẽ thật sự sụp đổ?

- Đó chỉ là chuyện sớm muộn nhưng tiểu tử ngươi cũng không cần quá lo.

Với tốc độ thôn phệ của khe nứt thì còn rất lâu nữa mới khiến cho đại lục hoàn toàn sụp đổ, không chừng lúc đó Lâm Phong chỉ còn là một cái tên đã từng xuất hiện.

Vài ngày tiếp theo vẫn không có chuyện gì xảy ra, trên đường đi đám người Lâm Phong thỉnh thoảng gặp được một vài tu sĩ nhưng khi nhìn thấy ký hiệu Cự Thiên Bang thì không ai dám đến gần.

Lâm Phong ngày đi đường đêm tu luyện, đan đạo đã có chút thành tựu, đêm qua hắn đã có thể dễ dàng luyện thành cửu đan.

Vị trí bên trong thập đại thiên kiêu chắc chắn sẽ có một chỗ, lúc này cũng không cần phải tiếp tục tập trung luyện đan.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc quyết định đi tới chỗ bạo nữ, hắn chưa kịp gõ cửa thì giọng nói từ phía sau truyền đến.

- Tìm ta có chuyện gì?

Lâm Phong vội xoay người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn đối phương.

- Sao ngươi lại ở đây?

- Đây là phòng của ta, không ở đây thì ở đâu?

- Ý của ta là sao ngươi không ở trong phòng?

- Ta ở đâu liên quan gì đến ngươi.

Phong Thanh Thanh nhíu mày, vẻ mặt không tốt.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Ta muốn đi dạo một chút.

- Ngươi muốn đi dạo sao không đi tìm hai vị hôn thê của ngươi, tìm ta làm gì?

- Hai nàng…

Lâm Phong vừa định trả lời chợt nhận ra có gì đó không đúng, giọng điệu của bạo nữ sao lại giống như có chút ủy khuất.

Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc.

- Còn nhìn nữa coi chừng lão nương móc mắt ngươi.

- Nếu Phong chấp sự không muốn thì ta đi một mình cũng được.

Lâm Phong vừa dứt lời liền xoay người rời đi, không phải là hắn không muốn tìm hai vị lão bà mà là vì hai nàng không thích hợp.

Đêm nay Lâm Phong dự định luyện tập Ảnh Bộ, Phong Thanh Thanh sở hữu phong linh thể, tốc độ chính là sở trường của nàng cho nên hắn mới chọn nàng làm đối tượng luyện tập.

- Hay là nhờ yêu nữ.

Lâm Phong lập tức lắc đầu, để yêu nữ biết hắn không lo luyện đan mà chạy lung tung khắp nơi không chừng sẽ mượn cớ luyện tập mà đánh cho hắn một trận, xem ra chỉ có thể luyện tập một mình.

Sau khi tìm được địa điểm thích hợp, Lâm Phong bắt đầu thi triển Ảnh Bộ, thân ảnh của hắn dần tan biến giữa màn đêm.

Cách đó không xa, Phong Thanh Thanh nhìn vào khoảng không giữa Sa Nguyên, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc.

- Dâm tặc học được bộ pháp lợi hại này từ lúc nào vậy?

Nếu chỉ dùng mắt thường để nhìn thì đến cả vương giả như Phong Thanh Thanh cũng không thấy được thân ảnh của Lâm Phong, chỉ có thể cảm nhận vị trí của hắn thông qua khí tức.

Lâm Phong liên tục thi triển Ảnh Bộ, động tác mỗi lúc thêm thành thạo, nhờ có Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp và lão đầu ở bên cạnh chỉ điểm mà hắn đã sớm nắm rõ nguyên lý của bộ pháp, chỉ cần luyện tập thêm vài lần là có thể mang ra sử dụng.

- Tiểu tử cẩn thận.

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền kích hoạt Hộ Thần Giáp sau đó sử dụng Thiên Lý Tùy Hành, lúc cơ thể hắn sắp biến mất thì bị một đạo kim quang đánh trúng.

- Phụt…

Lâm Phong phun ra một ngụm máu, thân ảnh bị đánh bay đi mấy chục trượng, hắn cảm giác lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ nát, cơ thể còn chưa chạm đất thì một đạo kim quang lần nữa đánh tới.

Lâm Phong vội lấy ra ma trận kích hoạt, trước khi rời đi hắn đã bỏ một cái trong lều đề phòng có biến.