Cách đó không xa, xe ngựa của Tần Triệu Xuyên đang chậm rãi tiến lại gần.
Rèm xe vén lên một nửa, lộ ra gương mặt thanh tú của hắn, ánh mắt đang hướng về phía Tạ Trầm.
Thấy ta, hắn khẽ nhíu mày, tầm mắt dừng lại trên cổ tay ta.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Ta lắc đầu, vén rèm bước lên xe.
Đến phía Nam thành, chúng ta xuống xe, sánh vai đi dạo trên phố. Hắn đi không nhanh, dường như đang cố ý nhường bước cho ta.
Phố xá đông đúc náo nhiệt, Tần Triệu Xuyên thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nói một vài câu chuyện phiếm, ta đáp lại, nhưng nhịp tim lại nhanh hơn thường lệ.
Đi đến một nơi ít người, ta bỗng dừng bước.
"Tần công t.ử."
Hắn quay đầu nhìn ta. Ta hít một hơi thật sâu, hỏi ra câu hỏi đè nặng trong lòng bấy lâu: "Huynh rốt cuộc... nhìn trúng ta ở điểm nào?"
Hắn nhìn ta một hồi, rồi thành thật đáp:
"Nhìn trúng chính là nhìn trúng thôi. Không có lý do gì cả."
Vành tai ta chợt nóng bừng.
Rõ ràng là một câu nói đơn giản không thể đơn giản hơn, nhưng thốt ra từ miệng hắn lại khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta nóng hổi một cách lạ lùng.
Hắn thấy tai ta ửng đỏ thì khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng không vạch trần mà chỉ ôn tồn nói:
"Đi thôi, phía trước có một ngọn đèn khá đẹp."
Ta đi theo sau hắn, cúi đầu nhìn bóng của hai người trên mặt đất, một trước một sau, càng đi càng gần nhau hơn.
Tim lại đập nhanh thêm vài phần. Chẳng mấy chốc, trời đã gần hoàng hôn.
Tần Triệu Xuyên chọn cho ta một chiếc hoa đăng.
Lúc hắn trả bạc, hắn chẳng thèm mặc cả lấy một lời, ta không nhịn được mà liếc nhìn hắn vài cái.
Tần Triệu Xuyên nhận ra, liền nghiêng đầu hỏi: "Sao vậy?"
"Bổng lộc của Tần đại nhân được bao nhiêu? Tiêu pha kiểu này, e là không trụ được đến cuối tháng đâu."
Hắn bật cười thành tiếng: "Không sao, tháng sau lại có."
Ta cũng không nhịn được mà cười theo.
Đi đến bờ sông, hắn lại mua hai chiếc thuyền giấy, đưa cho ta một chiếc, tự mình cầm một chiếc.
Hai người ngồi xổm bên bờ sông, nhẹ nhàng thả thuyền giấy xuống nước, mặc cho nó dập dềnh theo gió trôi về phía xa.
Ta nhìn chằm chằm chiếc thuyền giấy, bỗng nhớ về kiếp trước trước cửa Phật ở chùa Lạc Vân, ta cũng từng hướng về hư vô mà cầu nguyện như vậy.
Lúc đó là cầu xin Tạ Trầm nhìn mình một cái, hèn mọn như một con ch.ó vẫy đuôi.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy thật chẳng đáng chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nhị cô nương đã ước nguyện điều gì?"
Ta hoàn hồn, quay sang nhìn hắn. Ánh đèn trên mặt sông phản chiếu lên mặt hắn, lúc mờ lúc tỏ.
"Ta ấy à... ta ước kiếp này có thể sống vui vẻ, thuận buồm xuôi gió."
"Còn huynh? Huynh ước gì?"
Hắn nhìn ta, ánh mắt yên tĩnh mà chân thành: "Điều nàng ước, cũng chính là hướng đi của lòng ta."
Ta sững người một lát, không dám nhìn hắn nữa, hoảng loạn quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang ngắm nhìn những chiếc thuyền giấy trôi xa trên sông.
"Khéo mồm khéo miệng." Ta nhỏ giọng lầm bầm.
Hắn không biện minh, chỉ thấp giọng cười một tiếng.
Ta đang định nói thêm gì đó thì dư quang bỗng lướt thấy một ánh mắt âm u trong đám đông.
Là Tạ Trầm. Hắn đứng một mình, trông như một bóng ma đứng bên kia bờ sông, A tỷ không có bên cạnh hắn.
Tim ta thắt lại, không muốn để ý tới hắn, ta kéo nhẹ ống tay áo của Tần Triệu Xuyên, nói khẽ: "Đi thôi."
Tần Triệu Xuyên nhìn theo hướng mắt của ta một cái, không nói gì, chỉ gật đầu rồi che chở cho ta định rời đi.
Thế nhưng Tạ Trầm đã xuyên qua đám đông, sải bước đi thẳng về phía chúng ta.
Khóe miệng hắn treo một nụ cười lạnh lẽo, liếc nhìn những chiếc thuyền giấy chở ánh đèn trên sông, cười nhạt một tiếng:
"Khương Nhị tiểu thư cũng tin vào mấy thứ này sao? Chẳng biết thần phật liệu có phù hộ cho một kẻ đầy rẫy toan tính hay không."
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, hốc mắt cay xè, suýt chút nữa là rơi lệ. Hắn đang sỉ nhục ta.
Kiếp trước, ta cũng từng thả những chiếc thuyền giấy chở theo ngọn đèn nhỏ xuống hồ sen trong Hầu phủ, cầu xin mối quan hệ phu thê có thể dịu bớt phần nào.
Đó là tâm tư thầm kín nhất mà ta chẳng dám nói cùng ai. Thế nhưng hắn đã bắt gặp.
Hắn chẳng cho ta lấy nửa phần thể diện, ngay trước mặt đám hạ nhân, hắn lạnh lùng nói: "Bớt bày trò hư ảo này đi. Cầu xin ai cũng chẳng bằng cầu xin ta."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Cầu xin hắn?
Ta đã cầu xin hắn bao nhiêu lần rồi?
Nhưng ánh mắt hắn chưa bao giờ dừng lại trên người ta.
Chỉ cần nhìn ta thêm một cái thôi cũng đủ khiến hắn chán ghét đến tột cùng.
Hắn từng nói, hạng người như ta chỉ xứng đáng trốn trong góc tối, đừng có xuất hiện làm bẩn mắt hắn.
Bây giờ ta vất vả lắm mới bước ra ngoài ánh sáng được, hắn lại muốn tới xát muối vào vết thương của ta.
"Tạ Thế t.ử."
Tần Triệu Xuyên nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta trong lòng bàn tay hắn, mười ngón đan xen.