Mái ngói nát vỡ của ngôi chùa hoang chốn biên thùy chưa bao giờ tịnh mịch đến thế.
Trận bão tuyết vừa ngưng, nhưng từng luồng âm phong ráo riết từ phương Bắc vẫn cuộn theo sương muối nhớp nháp tràn vào qua những khung cửa đổ nát. Ánh trăng lạnh treo ngược trên đỉnh đầu tượng Phật bách ngọc rạn nứt, hắt xuống vách tường loang lổ thứ ánh sáng bạc bủng, tàn nhẫn. Dưới bệ thờ cổ kính, một chiếc chuông đồng rỉ sét rơi rụng góc bệ đá thỉnh thoảng lại ngân lên từng hồi trầm đục vô tri, tựa như hơi thở đứt quãng của cỗ máy Thiên Đạo đang chậm rãi thu lưới cho một chương nhân quả đẫm m.á.u.
Mùi độc huyết đen kịt và vị tanh nồng của sắt gỉ quấn quýt lấy nhau, đặc quánh chốn thiền đường lạnh lẽo.
A Vãn quỳ trên đống rơm rạ mục nát, tơ cốt nhỏ nhắn run lên từng hồi dữ dội dẫu nàng đã cố sức kìm nén. Bộ y phục nô tỳ bằng vải thô xám xịt trên người nàng loang lổ những vệt m.á.u tươi ròng rọc — m.á.u của Lục Diễn, vị Đại tướng quân nước Yến vừa mới dùng tấm lưng trần gánh trọn vạn mũi tên độc thay nàng tại Thung lũng Đào Hoa từ nửa canh giờ trước. Đôi bàn tay thanh mảnh của nàng thô ráp, bấu c.h.ặ.t vào chuôi thanh bảo kiếm sắc bén đang cắm hờ trên mặt đất, tà áo xám lấm lem bùn tuyết bẩn.
Nàng nhìn nam t.ử đang nằm thoi thóp trước mặt.
Lục Diễn khoác một trường bào màu tím sẫm rách nát, các mũi tên sắt găm c.h.ặ.t trên xương vai và lưng hắn đã bị c.h.ặ.t cụt, nhưng m.á.u tươi vẫn từ những hố sâu da thịt tuôn ra nhức nhối. Gương mặt vị sát thần trăm trận trăm thắng của triều đình Đại Yến nhợt nhạt như một cái xác không hồn dưới ánh trăng lạnh, bờ môi rách mảng lớn rỉ ra từng vệt huyết sắc bầm đen do độc tính mạn tính mười ngày qua triệt để phát tác. Thế nhưng, đôi đồng t.ử thâm trầm, đen kịt của hắn khi nhìn nàng vẫn phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một tấc biểu cảm đau đớn, cấm d.ụ.c và xa cách tột cùng.
Hắn vì giữ mạng cho nàng mà thản nhiên uống cạn những chén trà độc; hắn vì đổi lấy tự do cho ba vạn con dân nước Lương của nàng mà tình nguyện dùng sinh mạng phàm trần này làm vật hiến tế ngược chốn thung lũng sâu. Cho đến tận giây phút này, khi sinh mệnh chỉ còn như ngọn nến sáp đỏ trước gió độc, hắn vẫn dùng ánh mắt si luy, chấp niệm ngàn năm ấy để bảo bọc linh hồn nàng. Nàng không khóc, bờ môi mím c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u đen, l.ồ.ng n.g.ự.c đau đớn như bị vạn mũi kim độc băm vằn. Nàng không nhớ hắn là ai, nhưng sâu trong tủy cốt, tiếng chuông đồng cổ tự cứ vang lên những hồi nghẹn ngào, ai oán.
Ầm!
Cánh cửa chùa hoang phế đột ngột bị một lực lượng mạnh mẽ đ.á.n.h toạc từ bên ngoài.
Tiên vụ màu xám nhớp nháp ùa vào, hòa cùng tiếng bước chân rầm rộ của cấm vệ quân vương triều. Từ sau màn sương lạnh, Nhan Từ Quy bước vào, trường bào màu xám xịt của gã bay phần phật trong gió bấc, trên tay cầm một bản sắc lệnh thêu hình mãnh hổ của hoàng gia mới. Gương mặt gã phẳng lặng như một quân cờ vô tri, đôi đồng t.ử khóa c.h.ặ.t vào hai con người đầy vết thương dưới bệ thờ, khóe môi nhếch lên một nụ cười quỷ mị, khát m.á.u.
"A Vãn, Nhị hoàng t.ử có mật chỉ." Giọng Nhan Từ Quy rất thấp, khàn đặc như tiếng kim loại ma sát, lọt vào tai hai người đầy sự tàn nhẫn, bất công. "Lục Diễn phế bỏ binh quyền, tư phóng tù binh nước Lương, tội đáng diệt tộc. Hôm nay, ngươi phải dùng chính thanh kiếm này đ.â.m xuyên qua tim hắn để chứng minh lòng trung thành với thiên triều. Nếu không... ba vạn con dân nước Lương vừa mới bước ra khỏi trại giam biên thùy, ngay lập tức sẽ bị vạn quân nhổ cỏ tận gốc tại chỗ!"
Oanh!
Một đạo sấm đen rạch ngang tầng mây thiên không, chiếu sáng đôi đồng t.ử huyết sắc đang phủ đầy sương khói của A Vãn. Nàng run rẩy đứng dậy, thanh bảo kiếm trên tay nâng lên, mũi kiếm nhọn hoắt hướng thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn của Lục Diễn.
Thiên Đạo vô tình, chung quy chưa từng buông tha cho hai con thiêu thân dám thách thức mệnh trời. Nàng giả vờ thỏa hiệp làm sát thủ để cứu vương quốc, hắn nếm mật nằm gai uống độc để giữ mạng cho nàng, vậy mà vào giây phút cuối cùng của kiếp sống mới, cỗ máy vận mệnh lại ép nàng phải tự tay dùng lưỡi đao sắc bén này kết liễu người nam t.ử duy nhất cứu rỗi cuộc đời mình. Một cái mũ mưu nghịch chụp xuống, cắt đứt chút hy vọng cỏn c.o.n c.uối cùng của hai linh hồn cô độc. Khoảng lặng giữa thiền đường lúc này đau đớn hơn vạn đạo lôi kiếp chốn Tru Tiên Đài.
"Đâm đi." Lục Diễn khẽ mở lời, thanh âm khàn đặc không còn hơi người phàm.
Hắn nhìn nàng, biểu cảm phẳng lặng đến mức đáng sợ. Hắn không nhìn thanh kiếm đang hướng vào tim mình, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần từ dưới vũng m.á.u vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy dữ dội của A Vãn. Hắn dùng lực nấc mạnh, kéo nàng về phía mình, rồi tự mình ấn mạnh lưỡi kiếm sắc bén ngập sâu vào tận cùng l.ồ.ng n.g.ự.c gãy vụn của chính mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phốc!
Thanh kiếm xuyên qua tim hắn, ngập sâu đến chuôi kiếm lạnh lẽo. Máu tươi ròng rọc tuôn ra như suối, b.ắ.n tung tóe lên gương mặt nhợt nhạt và bộ y phục nô tỳ xám xịt của nàng, loang lổ như những đóa đào hoa nở rộ chốn địa ngục.
Sự bùng nổ nhận thức của hai kiếp sống trước — Phong ấn nhân quả rách toác.
Vào chính giây phút lưỡi kiếm đ.â.m xuyên qua tâm can Lục Diễn, dòng m.á.u tươi mang theo thần lực Chiến thần thượng cổ ẩn giấu sâu trong nhục thân hắn bộc phát dữ dội, kích hoạt luồng ánh sáng vàng kim thanh khiết bùng nổ. Sức mạnh ma tính và oán khí tích tụ qua các kiếp sống bị ép đến cực hạn, tạo thành một luồng năng lượng xung kích x.é to.ạc toàn bộ màn sương mù khống chế ký ức của cỗ máy Thiên Đạo trong thức hải của cả hai người.
Bánh xe luân hồi giật lùi ráo riết với một tốc độ điên cuồng.
A Vãn đờ đẫn đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, đôi bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm găm trong n.g.ự.c hắn. Một tiếng rắc khổng lồ vang lên xé rách linh hồn nàng, trả lại toàn bộ nhân quả đẫm m.á.u của hai kiếp sống khổ đau trước đó về trong tâm trí.
Nàng nhìn thấy Kiếp thứ nhất tại kinh thành Đại Yến bão tuyết mịt mù. Nàng là Quận chúa Tạ Phạn Âm kiêu kỳ, lương thiện, hắn là thiếu niên tội nhân Trường An lầm lì chịu nhục. Nàng nhìn thấy đêm hỷ sự đỏ rực rỡ lụa là, hắn mặc bộ cấm vệ quân màu tím sẫm đứng gác ngoài thềm điện nghe tiếng Tiêu Dục hành hạ nàng, bờ môi hắn c.ắ.n nát rỉ m.á.u ròng rọc. Và rồi, đêm giao thừa huyết nhuộm đào nguyên, nàng lao ra đỡ thay hắn nhát kiếm chí mạng từ sau lưng, m.á.u nàng tưới xuống gốc cây khô bùng nở hoa đỏ rực thiêu rụi hoàng cung.
Nàng lại nhìn thấy Kiếp thứ hai chốn tu tiên giới Linh Vân Môn tiên vụ bao phủ. Hắn là Tiên tôn Trần Diệp thanh cao, cấm d.ụ.c, nàng là đồ đệ mang Ma căn thượng cổ A Âm. Nàng nhìn thấy Thừa thiên đài mưa m.á.u ráo riết trút xuống, hắn tự tay đóng chín chiếc đinh phong ấn vào xương tủy nàng, ép nàng lập lời thề tuyệt tình dưới gốc cây cổ thụ trơ trụi để bảo vệ linh hồn nàng khỏi thiên phạt diệt thế. Nàng nhìn thấy Tru Tiên Đài lộng gió độc, hắn vung tay đ.á.n.h một chưởng đẩy nàng rơi xuống Vực Thẳm Không Đáy, tu vi hộ thể và nội đan của hắn chuyển hết sang người nàng, biến hắn thành một phế nhân tóc bạc trắng chỉ trong vòng một cái chớp mắt, gieo mình theo nàng vào biển lửa đen kịt của ma giới.
Ba kiếp sống, ba lần họ bị Thiên Đạo xóa nhòa ký ức, biến thành những kẻ xa lạ đứng ở hai đầu chiến tuyến, hận nhau, nghi kỵ lẫn nhau, và cuối cùng là tự tay đ.â.m lưỡi đao sắc bén này vào tim nhau đúng như lời nguyền tàn nhẫn của bản khế ước m.á.u vạn năm trước. Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt nàng khi hơi tàn lực kiệt, giây phút nàng nhận ra đối phương cũng chính là lúc sinh ly t.ử biệt.
"Hành Chi! Sư phụ! Đại tướng quân của ta... sao lại là chàng?!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
A Vãn — lúc này linh trí Thần nữ Phạn Âm đã thức tỉnh hoàn toàn — gào thét một tiếng xé lòng, thanh âm thanh tịnh nghẹn ngào x.é to.ạc màn đêm tịch mịch của ngôi chùa hoang. Nàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy gương mặt đẫm m.á.u của hắn, nước mắt rơi lã chã hòa cùng vệt m.á.u tươi trên gò má nhợt nhạt thành một màu sắc bi thương, lẫm liệt. Nàng muốn rút thanh kiếm ra, nhưng m.á.u vàng kim của Chiến thần đã khóa c.h.ặ.t lưỡi đao vào tim hắn. Nàng đau, nỗi đau cực hạn thấm vào từng tấc xương tủy, một ánh mắt nhìn hắn chứa đựng sự hối hận và uất hận thấu tận cửu trùng thiên. Hắn đã dùng cả ba cuộc đời phàm trần để làm quỷ, làm ma đầu, tự chuốc lấy sự căm phẫn của nàng chỉ để đổi lấy tư cách được đứng từ xa bảo vệ linh hồn nàng sống sót.
Lục Diễn chậm rãi mở mắt. Đôi đồng t.ử đen kịt của vị tướng quân bách chiến bách thắng bỗng chốc rực sáng thần quang rực rỡ của Chiến thần Tịch Hành Chi thượng cổ.
Hắn không kêu đau, tơ cốt gãy vụn dẫu thanh bảo kiếm đang cắm sâu trong n.g.ự.c vẫn cố sức đứng thẳng tựa vào bệ thờ tượng Phật bách ngọc. Khóe môi rách mảng lớn của hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này không còn sự lạnh lùng xa cách của hồng trần, chỉ có sự si luy, chấp niệm kéo dài vạn năm hiện về rõ mồn một từng tấc thần thức.
Hắn dùng chút hơi tàn lực kiệt cuối cùng của kiếp sống phàm trần này, đưa bàn tay thô ráp đẫm m.á.u vuốt ve mái tóc dài ướt đẫm của Phạn Âm. Giọng nói của hắn khàn đặc, trầm thấp vang vọng khắp thiền đường âm phong, chứa đựng một sự ngạo nghễ và bảo bọc điên cuồng gửi đến khối Rubik Thiên Đạo trên cao:
"A Âm... đừng khóc... Thiên mệnh chưa từng viết đúng tên người... nhưng ta chưa bao giờ quên nàng... Hai kiếp tự tay g.i.ế.c nhau... Trò chơi của Thiên Đạo... chung quy đã hoàn tất điều kiện phá cổng rồi... Ta... đợi nàng ở kiếp cuối cùng..."
Đầu hắn gục xuống bên vai nàng, bàn tay đẫm m.á.u buông thõa trên đống rơm rạ mục nát, đôi mắt thâm trầm từ từ khép lại vĩnh viễn. Thanh kiếm xuyên tim đóng c.h.ặ.t nhân quả của kiếp luân hồi thứ ba chính thức hoàn tất, giải phóng toàn bộ oán khí và thần lực tích tụ qua ba đời để đập nát kết giới phàm trần.
Nhan Từ Quy đứng ngoài điện cười dài một tiếng xé lòng khi chứng kiến luồng sáng màu huyết sắc bùng nổ phun trào từ ngôi chùa hoang, xé rách vòm trời thiên không dẫn thẳng lên cửa ngõ Thiên cung, mở ra hồi kết tuyệt diệt gửi đến cỗ máy Thiên Đạo vô tình.