Trong thư phòng, thiếu nữ lộ ra vẻ mặt chuyên tâm.
Bên người nàng, một rổ củ cải đỏ chất chồng, củ nào củ nấy chẳng mất đầu thì cũng cụt đuôi.
Vài củ chi chít vết cắt ngang dọc, thảm nhất là những củ gánh nạn ngũ mã phanh thây.
Nhìn thảm cảnh này, chẳng một ai dám tưởng tượng ra sự việc gì đã diễn ra trước đó.
Mấy ngày trước, Vương Diệu Chân thấy Trần Nhất Sinh tỉa củ cải đỏ thành một đoá hoa hồng xinh xắn.
Thế là nàng cũng muốn thử, nhưng rồi cả canh giờ trôi qua, hoa hồng chẳng thấy đâu, chỉ thấy nguy cơ những ngày tới cả nhà sẽ được ăn củ cải đỏ thay cơm.
Bấy giờ, đôi tay ngọc của thiếu nữ nâng niu những cánh hoa đã đã dần toả ra.
Bỏ công suốt cả sáng rốt cuộc cũng tạo ra được một thành quả ưng ý.
Vương Diệu Chân mỉm cười, ngón tay nhè nhẹ vuốt bông hoa củ cải đỏ được tỉa tắn.
Đúng lúc này…
“Tiểu thư…”
Một cái đầu nhỏ ngó vào, cất tiếng gọi.
“Hửm?”
Tiểu Thúy gọi giữa chừng, mắt tròn vo nhìn bông hoa trong tay tiểu thư, thế nhưng mà có vẻ là nó gãy mất một cánh?
Nàng ngại ngùng gãi gãi đầu:
“Tiểu thư, Trần công tử đến rồi!”
Vương Diệu Chân chậm rãi đặt con dao xuống, cầm rổ củ cải đỏ trong tay.
Nàng đến trước mặt tiểu thị nữ, tỏ ra ân cần:
“Tiểu Thúy, ta nhìn ngươi dạo này có vẻ tiều tụy quá?”
“Ta có sao?”
Tiểu Thúy xoa xoa má núng nính của mình, vội giả trang ra vẻ mặt rưng rưng:
“Chắc là tại một tháng nay ta ăn ớt nhiều quá nên mới như vậy! Tiểu thư, tha cho ta nha!”
“Thôi, tha cho ngươi…”
Nhìn dáng vẻ đáng thương của thị nữ, Vương Diệu Chân mềm lòng: “Từ nay đừng ăn ớt nữa!”
“Oa”
Tiểu Thúy mừng rỡ reo to:
“Đa tạ tiểu thư!”
Vương Diệu Chân cười tủm tỉm, nhanh như chớp nhét rổ củ cải đỏ đầy ụ vào trong tay tiểu thị nữ, thân thiện nói: “Một tháng tới, ngươi chuyển qua ăn củ cải đỏ đi!”
“Ha!?”
Tiểu Thúy ngơ ngác, rổ củ cải đỏ trong tay nặng trĩu, củ nào củ nấy chẳng toàn thây, thoáng chốc lộ ra nụ cười mếu máo:
“Tiểu thư, tha mạng!”
Vương Diệu Chân nhẹ vỗ vai tiểu thị nữ, cười cong môi: “Ta nghe Trần công tử nói củ cải đỏ rất tốt cho sức khỏe, vậy nên ngươi cứ ăn thoải mái, đừng chừa phần cho ta!”
Từ giờ trong mỗi giấc mơ, đã qua rồi cảnh tượng trái ớt cười to rượt sát, chỉ có một núi cà rốt cao ngất trùng thiên, đang náo nức vẫy tay chờ nàng đằng trước.
"..."
Trần Nhất Sinh nhàn nhã chờ trên ghế, nhìn thấy thiếu nữ đi ra, giơ tay chào:
“Tiểu thư, chào buổi chiều!”
Vương Diệu Chân ngồi xuống cạnh, để ý gương mặt thiếu niên tuy rằng vẫn hơi trắng xám, nhưng cũng đã giảm đi vẻ tiều tụy như trước.
Nàng nhẹ giọng: “Công tử đã ổn hơn chưa?”
“Trái gió trở trời, nhiễm một tí cảm mạo mà thôi!” Trần Nhất Sinh đáp.
Nghe thấy vậy, đôi con ngươi thiếu nữ thoáng qua một vệt cổ quái.
Trên đời này có thứ cảm mạo nào làm người ta nôn cả vũng máu đen ngòm như thế sao?
Tuy nhiên thiếu niên đã cố tình nói lảng, nàng cũng ăn ý không truy cứu, mỉm cười: “Tiền đã được giao đến cho công tử chưa?”
“Rồi!” Trần Nhất Sinh nhếch miệng.
Ngay từ tờ mờ sáng, Hà Đại Đức đã đợi trước cửa tiệm thuốc để giao tiền cược.
Trông thấy gã đại phu nở nụ cười gượng gạo, câu nào câu nấy dạ dạ vâng vâng, nhìn không ra dáng vẻ ngông cuồng tự ngạo như trước, Trần Nhất Sinh thầm tức cười…
Vậy là chỉ sau một tháng ngắn ngủi, ta từ một tên nghèo mạt rệp phát tài thành đại gia.
Hắn tặc lưỡi, quả nhiên là cuộc đời, lên voi xuống chó chả biết đâu mà lần!
Nghĩ nghĩ, Trần Nhất Sinh từ trong tay áo mang ra một tờ ngân phiếu, cẩn thận đưa nó đến trước mặt thiếu nữ:
“Đây là 10 vạn ngân nguyên mà ta đã mượn của tiểu thư. Bây giờ mang nó trả lại. Đa tạ sự giúp đỡ của tiểu thư!”
Thiếu nữ nhìn tờ ngân phiếu một thoáng, cũng không nhận, trái lại ôn nhu đáp:
“Đây chỉ là chút thành ý của tiểu nữ! Công tử xin cứ giữ mà dùng!”
Nàng nhìn ra được người thiếu niên trước mắt đang tích góp từng đồng từng cắc cho một dự định quan trọng nào đó, vậy nên chi bằng giúp thì giúp cho trót.
“Cái này…”
Trần Nhất Sinh vội từ chối: “Tiểu thư là ân nhân của ta, cũng là bằng hữu của ta. Nếu như nhận số tiền này, ta nhất định sẽ ăn không ngon, ngủ không yên!”
“Công tử coi tiểu nữ là bằng hữu sao?”
Vương Diệu Chân vẽ trên môi son một đường cong mỹ miều:
“Vậy thì tiểu nữ càng muốn công tử giữ số tiền này!”
Thanh âm thiếu nữ mềm mại, nhưng giọng điệu cứng rắn:
“Bởi vì trước giờ tiểu nữ không có hứng thú nói chuyện tiền nong với người quen của mình!”
Đoạn, nàng nháy mắt:
“Nếu công tử ngại, cứ xem như là tiền công nấu ăn một tháng qua của ngươi đi!”
Trần Nhất Sinh thất thần nhìn thiếu nữ. Trong giây phút này, vô thức nói ra:
“Đa tạ, tỷ tỷ!”
Đêm tuyết trắng xóa, người thiếu niên này cứ gọi nàng là tiên nữ tỷ tỷ, thậm chí muốn theo nàng về tiên giới, giờ nghĩ lại dáng vẻ ngu ngốc ấy vẫn hiện rõ trong trí nhớ. Đôi con ngươi trong suốt của thiếu nữ ẩn ẩn một tia tinh quái, nén cười:
“Ăn tiên đan của tỷ tỷ rồi, cứ vui vẻ mà sống! Một đời này tỷ tỷ sẽ lo cho ngươi!”
"..."
Trong tiệm thuốc, Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan ngồi trước một chồng dược liệu chất cao. Điểm sơ qua, nào là rễ cây, thảo mộc, nấm,… mỗi thứ đều một ít.
Hai người thận trọng rà soát tất cả những gốc dược thảo trước mặt.
“Tử Tâm Thảo, có.”
“Nguyên Diệp, có.”
“Nấm Đông U, có.”
“Xích Căn, có.”
…
Trần Nhất Sinh nở nụ cười nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai cũng vơi một nửa: “Đã gom đủ 21 dược liệu phụ!”
Hắn những ngày qua đã vung tiền mua những dược liệu trong dược phương của Trịnh Yên Đan.
Mỗi gốc trong này đều là dược liệu cao cấp, gom đủ tất cả đã nuốt trọn gần 20 vạn ngân nguyên của Trần Nhất Sinh.
May mắn là nhận được 400 vạn ngân nguyên tiền tài trợ từ một nhà thiện nguyện giấu tên, nên cũng suôn sẻ vượt qua cửa ải này.
Bên cạnh, thiếu nữ “ừng ực” một tiếng, con mắt chăm chăm nhìn những gốc dược liệu, nước miếng thiếu điều thành dòng:
“Bọn chúng có vẻ rất ngon!”
Trên vai nàng, một cặp thiên thần và ác quỷ đang tranh cãi nảy lửa.
Thiên thần ra sức can ngăn, rằng đây là dược liệu của thiếu niên, đã vậy còn là thứ dùng để cứu mạng, một gốc cũng cấm ăn.
Ác quỷ cười gian thì thào vào tai nàng, nhiều như vậy mất một gốc cũng có làm sao?
Thiếu nữ xoắn xuýt vô cùng.
Trần Nhất Sinh vội vã gom dược liệu lại, cảnh giác:
“Ánh mắt của ngươi thật là gian! Muốn làm gì!?”
“Ta… ta làm gì?”
Trịnh Yên Đan chột dạ, tiếp đó ra vẻ thân thiết nhích lại gần thiếu niên, nhiệt tình: “Để ta giữ dược liệu cho! Ta từng giữ dược liệu cho sư phụ nên rất thạo cái này!”
“Đừng tới đây!”
Trần Nhất Sinh né như né tà.
Đến nấm dại mọc trong rừng mà nàng cũng dám cho vô miệng, giao đống dược liệu xanh tươi này cho nàng có khác nào giao trứng cho ác?
Hắn trước đó còn nghi ngờ tiệm thuốc cứ cách vài ngày là mất một ít thảo dược, nhưng nhìn thấy ánh mắt sáng quắc này, coi như là đã tìm ra chân tướng!
Thiếu niên sống chết ôm chầm đống dược liệu vào lòng, Trịnh Yên Đan xụ mặt:
“Người trẻ tuổi, đã từng ai nói với ngươi là sống trên đời này, niềm tin giữa người với người là rất quan trọng chưa?”
Trần Nhất Sinh đáp: “Ta chỉ nghe nói qua, bài học đầu tiên khi bước chân ra đời là đừng tin.”
“Tối nay cứ ôm chúng ngủ cùng một chỗ đi!”
Trịnh Yên Đan giận dỗi giậm chân, tức giận trừng Trần Nhất Sinh, ngoảnh mặt ra vẻ chẳng thèm để tâm đến tên đáng ghét này.
Thế nhưng vỏn vẹn một phút sau, nàng đã xoay lại:
“Dược liệu phụ trợ đã xong, vậy dược liệu chính thì sao? Ngươi có manh mối nào chưa?”
Trần Nhất Sinh cười khổ:
“Tạm thời là chưa!”
Thuần Dương Thảo là linh thảo, chỉ có thể tìm manh mối thông qua tu chân giả.
Dẫu vậy, điểm lại những tu chân giả mà mình quen.
Trần Gia?
Hắn nghĩ rằng nếu như cái giá là một tên thiên tài quay trở về, có lẽ cũng có vài đại nhân trong gia tộc sẵn lòng giúp đỡ.
Thế nhưng… ai là người đáng tin trong số này?
Hắn cũng không muốn vừa giải xong một con Tam Niên Thực Tâm Cổ, trong người thêm vài con sâu ghê tởm ngọ nguậy.
Ngô Uyển Ngọc?
Trông chờ gì ở một người dưng?
Vương Diệu Chân?
Mang Trịnh Yên Đan xuống vũng nước đục này đã đủ để Trần Nhất Sinh tự thẹn với lương tâm.
Bây giờ lôi thêm một thiếu nữ vô tội xuống, sau này ra ngoài nên tránh trời mưa!