Nghĩ như vậy, nàng dự định rót trà, tuy nhiên ấm trà từ bao giờ đã nằm trên tay thiếu niên.
Hắn vừa châm trà, vừa nở nụ cười rạng rỡ:
“Ấy ấy, tiểu thư cứ để ta!”
Thiếu nữ nhận tách trà, nhưng không uống, trái lại ngờ vực nhìn Trần Nhất Sinh:
“Công tử có chuyện gì muốn nói với tiểu nữ sao?”
“Đâu có!” Trần Nhất Sinh cười tít mắt, ánh nhìn như cũ nóng rực dừng trên người thiếu nữ.
Trong nhất thời, đôi con ngươi của thiếu niên chỉ có thiếu nữ, mà đôi con ngươi thiếu nữ cũng chỉ mỗi mình thiếu niên.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau, thật lâu, thật lâu về sau, mãi cho đến…
Trịnh Yên Đan tiến vào, đập vào mắt nàng là một tràng cảnh quỷ dị.
Một nam một nữ nhìn nhau đắm đuối, chung quanh nóng như sa mạc, lại lạnh như tuyết sơn, điện xẹt ngang trời.
Nàng ngạc nhiên: “Ta bỏ lỡ cái gì sao?”
Thiếu niên và thiếu nữ đồng thanh:
“Không có gì!”
Hai người quay mặt đi, trở về dáng vẻ tự nhiên. Thấy vậy, Trịnh Yên Đan càng như rơi vào sương mù, nhưng nghĩ mãi một lúc cũng chẳng thể tìm ra manh mối.
Nàng quay sang nhìn thiếu niên: “Thế nào rồi?”
Vừa rồi Trần Nhất Sinh dặn nàng tạm thời tránh mặt ra sau nhà, xong xuôi mới được lộ diện. Vì thế cho nên nàng cũng rất tò mò những thứ diễn ra từ nãy đến giờ.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười, giơ cao ngón tay tạo thành một chữ V:
“Thắng 400 vạn ngân nguyên tiền tươi thóc thật! Chuyến này chúng ta giàu to rồi!”
Bản thân sau vụ này chẳng những không ngồi tù, ngược lại thắng được 400 vạn ngân nguyên, có thể nói là nhân họa đắc phúc!
Hồi tưởng vẻ mặt của Hà Đại Đức xám như tro tàn, cả người thất tha thất thiểu rời đi, cộng với đám Doãn Công Minh nhìn mình như nhìn thần nhân, Trần Nhất Sinh suýt chút nữa ngẩng mặt cười to.
Hắn trước đó luôn coi thường tình tiết nam chính vả mặt phản diện trong các tiểu thuyết não tàn, nhưng giờ nghĩ lại mới nhận ra là mình ngu muội đến nhường nào.
Mấy vị nam chính đại ca, tiểu đệ có mắt như mù, giữa muôn ngàn đạo chẳng nhận ra được đại đạo chân chính.
Nguyện một lòng từ nay phát dương quang đại, cho chúng sinh cùng chiêm ngưỡng chân đạo!
Vốn dĩ nàng đã thủ sẵn tinh thần dạ tập cướp ngục, ai ngờ tên này vậy mà có bản lĩnh như thế?
“Đó là nhờ công lao của ngươi!”
Trần Nhất Sinh dựng một ngón tay cái, tấm tắc tán thưởng: “Tài năng diễn xuất của ngươi quá xuất chúng! Diễn viên chuyên nghiệp cũng chưa chắc diễn tốt ngay từ lần đầu như thế!”
“Diễn viên chuyên nghiệp?” Trịnh Yên Đan ngây ngẩn: “Đó là cái gì?”
Trần Nhất Sinh nhún vai: “Hiểu nôm na là những người rất giỏi mang nhiều mặt nạ!”
“Tóm lại, vụ này ngươi chính là đại công thần!” Hắn vội nhường ghế cho Trịnh Yên Đan, đồng thời giúp nàng rót trà.
Trần Nhất Sinh quay qua nhìn Diệu Chân, thoáng chốc ánh mắt trở nên vô cùng rực cháy.
Nếu Yên Đan là công thần, vị tiểu thư trước mắt chính là thần hộ mệnh và thần tài!
Nàng chỉ ra mặt nói vài câu, tên mập đã cắn răng rút ruột nhả tiền, từ đầu chí cuối ngoan ngoãn chẳng một câu oán thán.
“Tiểu nữ chỉ là ủng hộ người thắng cuộc mà thôi, cũng không tính là tương trợ!” Vương Diệu Chân mỉm cười đáp.
Dừng lại một thoáng, giọng nói thiếu nữ mang theo một tia hứng thú: “Tuy nhiên nếu muốn trả ân, công tử giúp tiểu nữ giải đáp một thắc mắc được không?”
Trần Nhất Sinh gật đầu: “Tiểu thư cứ tự nhiên!”
Nhớ đến dáng vẻ cuống cuồng, mặt mày trắng mét gào rú của gã thanh niên xông ra từ trong tiệm thuốc, vẻ mặt thiếu nữ cổ quái:
“Công tử thật sự chỉ trong một nén nhang có thể trị được đôi chân tàn phế?”
Trần Nhất Sinh nhấp nháy con mắt:
“Tiểu thư nghĩ chân của tên đó thật sự phế?”
“Tuy rằng chẳng thông thạo về y thuật cho lắm…”
Vương Diệu Chân trầm tư: “… nhưng tiểu nữ chắc chắn rằng chân người đó bình thường!”
Nàng dễ dàng nhìn thấu màn dối trá vụng về của gã thanh niên và Hà Đại Đức, tuy nhiên cũng vì vậy mới cảm thấy thú vị.
Bởi vì nếu cả hai là đồng lõa, đáng lẽ Trần Nhất Sinh ra sức cứu chữa thế nào cũng vô ích.
Thế nhưng vỏn vẹn một nén nhang, gã thanh niên đã chạy, điên cuồng chạy như thiên thạch sắp rơi trúng thành. Cái cũng là quá nhanh rồi?
Trần Nhất Sinh cười cười, từ trong vạt áo moi ra một hũ thuốc nhỏ.
Hắn đột ngột sầm mặt, gằn giọng:
“Để dùng thuốc này, trước tiên cần đem xương cốt nơi bị thương đập nát, sau đó thoa thuốc lên chỗ đập nát, đợi lành rồi tiếp tục đập, đập rồi lại thoa. Cứ như vậy qua chín lần, thương thế nặng cỡ nào cũng chấm dứt!”
Vương Diệu Chân ngẩn ngơ trong chốc lát, nhưng rất nhanh che miệng cười khanh khách, giọng nũng nịu:
“Công tử thật là xấu!”
“Đối phó với người xấu xa, chỉ có thể là người xấu xa gấp đôi!”
Trần Nhất Sinh nở nụ cười tà, mở nắp hũ, dùng que tre quậy quậy vài cái, cảm thán:
“Ai ngờ được một hũ mạch nha có thể vừa cứu ta, vừa mang đến cho ta cả núi tiền?”
Hắn thán thở một câu, tiện tay trét một đường trên gương mặt của thiếu nữ ngồi cạnh.
Trên má trắng sền sệt mạch nha, Trịnh Yên Đan thở phì phò:
“Tên đáng ghét này…”
Nàng giật hũ mạch nha trong tay thiếu niên, “xoẹt xoẹt” vài cái trên mặt đối phương, vẽ nên mấy đường mạch nha cong cong vẹo vẹo.
Trông thấy tác phẩm nghệ thuật do mình tạo nên, thiếu nữ chống nạnh đầy đắc ý: “Hừ hừ, dám chơi xấu? Bổn cô nương cho ngươi biết thế nào là lễ độ!”
Trần Nhất Sinh nhe răng, chộp lại hũ mạch nha, nhanh như chớp đáp lễ một đường nguệch ngoạc trên mặt thiếu nữ:
“Tiểu nha đầu, muốn tuyên chiến?”
“Tới thì tới, ai sợ ai?”
Trịnh Yên Đan nhào đến.
Mạch nha chiến đệ nhất, chiến trường vô cùng thảm liệt, ngàn vạn chiến sĩ mạch nha đã ngã xuống!
Vương Diệu Chân ngồi một góc, chống cằm nhìn thiếu niên và thiếu nữ giành nhau hũ mạch nha, nhắm thẳng gương mặt đối phương mà quệt, chiến trận căng thẳng phi thường.
Nàng quyết định góp thêm tí củi lửa:
“Trần công tử, cố lên!”
“Trịnh cô nương, đừng thua nha!”
“...”
“Ực… khục khục!”
Trần Nhất Sinh đột ngột run rẩy, hũ mạch nha đang cầm trên tay rơi xuống đất, vỡ ra thành từng mảnh vỡ.
Hắn vội vã che miệng, sặc sụa một tràng dài, cả người chệch choạng, trong nhất thời quỳ rạp xuống nền đất.
“Nhất… Nhất Sinh!”
Trịnh Yên Đan ngây người, nhưng vỏn vẹn chớp mắt đã vội vã đến cạnh Trần Nhất Sinh.
Trong tầm mắt của nàng, sắc máu trên mặt thiếu niên nhạt dần, nhường chỗ cho một mảng tái nhợt dị thường. Màu sắc duy nhất lúc này là màu đen sẫm của những đường gân dọc trên cổ.
Bấy giờ một thiếu nữ nữa cũng đã đến cạnh Nhất Sinh.
Trông thấy dị trạng của người thiếu niên, Diệu Chân sửng sốt: “Trần công tử!”
“Bịch” “Bịch”
Trần Nhất Sinh quỵ gối, nắm tay ghì chặt nện mạnh xuống đất.
Từ trong miệng những giọt máu nhỏ tí tách rơi vãi. Trên sàn loang ra một vũng máu đen ngòm, toát ra mùi tanh tưởi dọa người.
Từng giây, từng giây trôi qua…
Mạch nha vương vãi trên đất đã nhuốm màu máu, đôi tay đang siết chặt của thiếu niên từ từ thả ra, những đầu ngón tay trắng bệch.
Đường gân đen trên cổ từ từ mờ dần.
Một âm thanh thều thào truyền đến:
“Chưa… chưa chết sao? Ha...ha… thật là may… mắn…”
Trông thấy cảnh này, Vương Diệu Chân lặng đi.
Đêm đó gặp gỡ Trần Nhất Sinh, cũng là một màn tương tự, thiếu niên này thậm chí tự nhận là mình sắp chết, nàng cứ tưởng đối phương say rượu nên nói nhảm.
Thế nhưng hiện tại thì… sự tình có lẽ nghiêm trọng hơn so với nàng nghĩ rất nhiều!
Trịnh Yên Đan nặng nề:
“Nó tác quái nữa sao?”
“Ừm”
Trần Nhất Sinh gật gật đầu, con ngươi đen nhánh đục ngầu, tựa như đã mất đi tất thảy thần thái.
Thời gian vừa qua chuyên tâm tu tập thuật dưỡng sinh trong quyển sách Trường Sinh, thân thể đã được cải thiện rất nhiều, cũng chẳng còn rơi vào tình trạng nửa sống nửa chết như những ngày đầu.
Tuy nhiên suy cho cùng cũng chỉ là tạm thời đắp đê ngăn lũ.
Tam Niên Thực Tâm Cổ như một cái án tử trực chờ. Một ngày nào đó, nó sẽ xé toạc trái tim, ăn tươi nuốt sống cỗ thân thể này.
Ngày đó đang đếm ngược, và chưa từng ngừng lại…
Hắn… có thể sống sót sao?
“Nó?”
Nhìn thiếu niên vật vã quỳ trên đất, thân thể run nhè nhẹ, môi tím tái đã cắn nát từ bao giờ, vẻ mặt Vương Diệu Chân càng trầm trọng…
Một thoáng này, tiệm thuốc nhỏ yên ắng, mùi dược liệu và mùi mạch nha cũng chẳng thể nào át được mùi máu tanh nồng…