Bên trong hốc mắt cự thú viễn cổ mọi âm thanh cuồng bạo của trận chiến trước đó đã hoàn toàn chìm vào hư vô. Không gian nơi này mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Bốn bề là những vách xương trắng toát khổng lồ vươn lên nham nhở đan xen vào nhau như một lồng giam giam giữ những linh hồn lưu lạc. Không khí đặc quánh mùi ngai ngái của rêu phong trộn lẫn với chút tàn dư của huyết khí u ám.
Tiểu Tử từ từ mở bừng đôi mắt.
Lần đầu tiên sau mười mấy năm trôi dạt giữa ranh giới sống chết sự tỉnh giấc của hắn không đi kèm với những cơn đau buốt tận xương tủy hay cảm giác trống rỗng kiệt quệ nơi đan điền. Trái lại khoảnh khắc mi mắt vừa hé mở một luồng sinh cơ nguyên thủy cuồn cuộn dâng trào từ sâu thẳm lục phủ ngũ tạng tràn ra khắp tứ chi bá hài. Mảnh tinh thể Cấm Tinh màu xám đen từng găm chặt trước ngực mang theo sự thù địch tàn nhẫn giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Nó không biến mất vào hư không mà đã triệt để dung nhập hòa làm một với từng giọt máu từng thớ thịt và toàn bộ nguyên thần của hắn.
Hắn khẽ siết chặt nắm tay.
Một âm thanh trầm đục vang lên kèm theo những luồng nhiệt lượng đỏ rực chạy dọc dưới lớp da xám tro. Cảm giác này thật xa lạ nhưng cũng thật chân thực. Lớp da thịt phàm nhân yếu ớt từng bị uế khí ăn mòn nay đã được tái tạo lại bằng Huyết Cốt Tủy và sức mạnh vô thượng của Nhất Tinh Cấm Thần. Căn cốt của hắn không còn mỏng manh dễ gãy. Đan điền của hắn giờ phút này là một vòng xoáy năng lượng khổng lồ không ngừng thôn phệ và chuyển hóa mọi luồng khí tức xung quanh thành thứ sức mạnh bạo liệt nhất.
Tiểu Tử đảo mắt nhìn quanh. Thế giới trong mắt hắn lúc này đã thay đổi một cách kinh thiên động địa.
Thị giác của hắn vượt qua giới hạn của những mảng màu sáng tối thông thường. Giữa không trung tĩnh lặng hắn lờ mờ nhìn thấy những sợi tơ mỏng manh màu xám ngoét đang lơ lửng trôi dạt. Đó không phải là vật chất mà là tàn dư của những oán niệm những cảm xúc tiêu cực và vướng mắc tâm ma của muôn loài để lại nơi đây. Đôi mắt linh hồn vừa được khai mở sau điệu Kiếm Vũ trong Thức Hải đã cho hắn một khả năng chưa từng có. Khả năng nhìn thấu được nghiệp chướng và tâm ma bao bọc quanh mỗi sinh linh.
Ánh mắt hắn dời sang góc tối nhất của vách xương. Ở đó Lôi Yên đang nằm cuộn tròn vùi đầu vào hai cánh tay gầy guộc. Hơi thở của nàng đứt quãng khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt đang nhăn nhó đầy vẻ thống khổ. Xung quanh thân thể nàng những sợi tơ tâm ma màu đen kịt đang cuộn trào quấn chặt lấy tâm trí kéo nàng chìm sâu vào những cơn ác mộng về một quá khứ đầy cô độc và rỉ máu. Bên cạnh nàng Tiểu Huyết Ma chỉ còn là một khối nhầy nhụa màu đỏ thẫm thoi thóp nằm im lìm không chút động tĩnh. Nó đã đốt cháy đến giọt bản nguyên uế hỏa cuối cùng để che chắn cho hai người.
Tiểu Tử chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống mặt đất đều mang một độ trầm ổn khác thường không phát ra một tiếng động nhỏ nào nhưng lại khiến lớp bụi xương dưới chân phải khẽ dạt sang hai bên.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Lôi Yên nhẹ nhàng vươn bàn tay trái ra. Bàn tay từng cụt mất hai ngón nay đã được định hình lại nguyên vẹn bởi xương cốt mới tỏa ra một luồng khí tức trầm mặc cổ xưa. Hắn đặt lòng bàn tay lên trán nàng. Thay vì sử dụng uế khí tàn phá hắn điều động một tia năng lượng thuần khiết vô cùng ấm áp và tĩnh lặng từ sâu trong Cấm Tinh. Luồng năng lượng này mang theo ý chí bao dung vỗ về từng chút một len lỏi vào tâm thức của Lôi Yên.
Dưới ánh mắt thấu thị của hắn những sợi tơ đen kịt đang quấn quanh linh hồn nàng chạm phải luồng sáng ấm áp kia liền giống như băng tuyết gặp nắng gắt từ từ tan chảy và bốc hơi. Khuôn mặt Lôi Yên dần giãn ra đôi lông mi không còn run rẩy dữ dội nữa. Nàng khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ bờ môi mím chặt nới lỏng ra chìm vào một giấc ngủ bình yên thực sự.
Tiểu Tử rút tay lại ánh mắt vừa lóe lên một tia dịu dàng hiếm hoi bỗng chốc đanh lại sắc lạnh như lưỡi kiếm ngâm trong băng hàn ngàn năm.
Trong tầm Thần thức, một sự biến đổi cực kỳ khủng khiếp vừa xuất hiện bên ngoài hốc mắt cự thú.
Bầu không khí tĩnh mịch lập tức bị xé toạc. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo rên rỉ như đang phải oằn mình gánh chịu một sức nặng không thể đong đếm. Những vách xương cổ đại kiên cố từng tồn tại qua vô số năm tháng bất chợt phát ra những tiếng nứt toác liên hồi. Lớp bụi vôi từ trên trần hang lả tả rơi xuống. Nhiệt độ trong hốc xương tuột dốc không phanh mang theo hơi thở lạnh ngắt của tử thần giáng lâm.
Uy áp này không phải là thứ khí thế bạo tàn của Huyết Cốt Yêu Giao cũng không phải là thứ linh lực dồi dào của một cao thủ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong. Nó là một sự áp đảo đến từ bản chất sinh mệnh là sự nghiền ép mang tính chất chênh lệch đẳng cấp tuyệt đối. Kẻ đang tới có thể trực tiếp điều động linh khí của thiên địa xung quanh hòa làm một với ý chí của bản thân để tạo ra lực lượng trấn áp.
Đó là dấu hiệu của một cường giả bước chân vào ngưỡng cửa Trúc Cơ. Dù chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ nhưng đối với những tu sĩ Luyện Khí Kỳ mà nói sự chênh lệch này chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng sâu kiến ngước nhìn ngọn núi khổng lồ.
Tiểu Tử vươn tay cầm lấy thanh Khuyết Kiếm cắm bên cạnh. Lưỡi kiếm rỉ sét khẽ ngân vang một tiếng trầm đục như cộng hưởng với sự hưng phấn đang bắt đầu sục sôi trong dòng máu của chủ nhân nó.
Ngoài cửa hốc xương sương mù uế khí dày đặc đột ngột bị chẻ làm đôi.
Một bóng người già nua khoác đạo bào màu xám tro từ từ lơ lửng bước vào. Hai chân lão không chạm đất mà đạp lên những luồng gió lốc xoáy tít. Lão là một vị trưởng lão của Trấn Man Tông, kẻ đã dùng thứ bí pháp ngửi mùi máu tanh để lần theo tàn dư khí tức của Huyết Liên và Yêu Giao mà tìm đến tận nơi này. Khuôn mặt lão nhăn nheo như một thân cây khô héo ngàn năm đôi gò má nhô cao khắc nghiệt nhưng đôi mắt lại sáng rực một thứ ánh sáng xanh lè hung ác vô cùng tàn nhẫn. Trên tay lão nắm chặt một thanh trượng gỗ đen tuyền đầu trượng khảm một viên tinh thạch tản ra những vòng tròn linh lực chấn động không gian.
Lão già dừng lại giữa không trung ánh mắt sắc như dao cạo quét qua toàn bộ hiện trường rồi dừng lại trên người thiếu niên đang đứng thẳng tắp cản trước mặt cô gái nhỏ.
"Một tên Luyện Khí dơ bẩn." Giọng nói của lão già vang lên khàn đục khô khốc như tiếng hai mảnh sắt vụn cọ xát vào nhau nhưng lại mang theo sóng âm đánh thẳng vào màng nhĩ người nghe. "Dám làm loạn kế hoạch của Trấn Man Tông, giết đệ tử cốt cán của ta lại còn mưu đồ nuốt trọn kỳ trân dị thảo. Lão phu phải khen ngươi to gan lớn mật hay là chê ngươi ngu ngốc không biết chữ tử viết như thế nào đây."
Cùng với lời nói uy áp linh hồn từ tên trưởng lão Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát như một cơn sóng thần ập thẳng xuống. Không gian xung quanh Tiểu Tử kịch liệt vặn vẹo. Đất đá dưới chân hắn nứt nẻ sụt lún thành những mảng lớn. Áp lực vô hình này đè nặng lên từng tấc da tấc thịt nhằm bẻ gãy đầu gối ép hắn phải phủ phục dập đầu nhận tội. Lôi Yên đang ngủ say ở phía sau cũng nhíu chặt mày phát ra tiếng rên rỉ đầy nhọc nhằn dù có Tiểu Tử chắn phía trước.
Thế nhưng Tiểu Tử không hề nhúc nhích.
Hắn đứng đó sống lưng thẳng tắp tựa như một thanh kiếm cắm phập vào lòng đất mặc cho phong ba bão táp gào thét. Áp lực của Trúc Cơ sơ kỳ quả thực rất đáng sợ nhưng muốn ép một kẻ đã bước lên con đường Nghịch Tu phải quỳ gối thì lão già này nằm mơ cũng chưa đủ tư cách. Khối Cấm Tinh trong ngực hắn bắt đầu xoay tròn những dòng huyết mạch rực đỏ ẩn hiện dưới lớp da xám tro tự động bộc phát ra một luồng khí tràng cổ xưa và hoang dã đánh tan mọi áp lực ép tới.
Lão già nheo mắt lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Một tên ranh con Luyện Khí lại có thể đứng vững dưới uy áp toàn lực của lão mà không thèm biến sắc. Khí tức tỏa ra từ thân thể hắn lại mang theo sự dơ bẩn của uế khí trộn lẫn với một sức mạnh hồng hoang bạo tàn nào đó mà lão chưa từng gặp qua.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Con sâu cái kiến vùng vẫy thêm cũng vô ích để lão phu tiễn ngươi xuống bồi táng cùng đệ tử của ta. Nhớ kỹ, ta là Kỳ Giao."
Lão trưởng lão gầm lên tay phải giơ cao thanh mộc trượng.
Từng luồng linh khí đất trời trong bán kính hàng trăm trượng xung quanh điên cuồng hội tụ lại bốc lên những âm thanh rít gào chói tai. Toàn bộ năng lượng đó ngưng kết phía trên đỉnh đầu Tiểu Tử hóa thành một chưởng ấn khổng lồ to bằng cả một căn nhà lớn. Bề mặt chưởng ấn hiện rõ từng đường vân tay tỏa ra ánh sáng xanh lục chết chóc. Uy lực của chiêu thức này mang theo sự giận dữ của một cường giả Trúc Cơ phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh khóa chặt mọi đường lui. Các loại kỹ năng di chuyển như Vực Ảnh Bộ trong khoảnh khắc này trở nên hoàn toàn vô tác dụng vì không gian đã bị linh lực áp súc đến mức đông đặc.
Lão già định dùng một đòn nghiền nát tất cả phế bỏ đối phương thành một đống bùn nhão rồi mới thu lấy Huyết Liên.
Chưởng ấn khổng lồ mang theo tiếng xé gió ầm ầm giáng xuống. Tốc độ của nó nhanh đến mức tạo ra một luồng áp suất đẩy bạt mọi đất đá xung quanh bay lả tả. Cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy toàn bộ hốc mắt cự thú. Cái chết chưa bao giờ đến gần và rõ ràng đến thế.
Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy Tiểu Tử đột nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Không có lấy một tia hoảng sợ không có sự tuyệt vọng hay đầu hàng. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn giờ phút này chỉ có sự cuồng nhiệt và hưng phấn đến điên dại. Sức mạnh Nhất Tinh Cấm Thần vừa được thức tỉnh đang gào thét đòi hỏi một trận tắm máu một cuộc đối chọi thực sự để kiểm chứng sự tồn tại của nó. Nhục thể sinh ra để chống lại Thiên Đạo làm sao có thể sợ hãi trước sức mạnh của một tu sĩ mượn nhờ linh khí đất trời.
"Rống."
Một tiếng gầm thấp trầm đục vang lên từ cổ họng Tiểu Tử không giống tiếng người mà giống tiếng gầm rống của một đầu dã thú hoang cổ.
Hắn bước chân phải lên phía trước dậm mạnh xuống nền đất. Toàn bộ mảng vách xương bên dưới chân hắn sụp đổ nát bấy thành bụi phấn. Mượn phản lực khổng lồ từ cú dậm chân cơ thể hắn bắn vọt lên không trung như một mũi tên rời cung lao thẳng về phía chưởng ấn khổng lồ đang ép xuống.
Theo đà lao lên thân thể Tiểu Tử bộc phát ra sự thay đổi kinh hoàng. Lớp da xám tro rạn nứt chằng chịt để lộ ra mạng lưới cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực như dung nham đang sôi trào. Nhiệt lượng tỏa ra từ người hắn nướng chín cả không khí xung quanh tạo thành những làn khói trắng bốc lên ngùn ngụt. Sức mạnh thể chất của Nhất Tinh Cấm Thần được đẩy lên mức cực hạn hội tụ toàn bộ vào cánh tay phải đang nắm chặt Khuyết Kiếm.
Đoạn Niệm Kiếm Ý bùng nổ bao phủ lấy lưỡi kiếm rỉ sét tạo thành một vệt sáng xám đen dài hơn ba trượng sát khí ngút trời.
Hắn không né tránh. Hắn chọn cách đối đầu trực diện dùng bạo lực nguyên thủy nhất để đánh vỡ sức mạnh của Trúc Cơ.
Ầm ầm ầm.
Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên đinh tai nhức óc. Mũi Khuyết Kiếm đâm sầm vào trung tâm của chưởng ấn màu xanh lục. Hai luồng năng lượng đại diện cho hai trường phái tu luyện hoàn toàn trái ngược kịch liệt va chạm cắn xé lẫn nhau giữa không trung. Những luồng sóng xung kích bùng nổ theo hình vòng tròn cắt xẻo mọi vách xương xung quanh tạo thành những rãnh sâu hoắm kéo dài hàng chục trượng. Bụi mù mịt mờ che khuất cả tầm nhìn.
Tiểu Tử cảm nhận được một luồng sức mạnh phản chấn khổng lồ dội ngược trở lại. Xương cổ tay xương cánh tay phải của hắn đồng loạt phát ra tiếng răng rắc gãy vụn làm nhiều khúc. Lớp da thịt bung tróc máu tươi phun trào xối xả đẫm ướt cả vạt áo. Sự chênh lệch về cảnh giới vẫn là một rào cản quá lớn lực lượng của chưởng ấn xuyên thấu qua thân kiếm đánh thẳng vào ngực hắn.
Thân hình nhỏ bé của Tiểu Tử giống như một chiếc lá rụng trong bão bị hất văng ngược trở lại đập mạnh vào vách tường xương phía sau với một lực lượng kinh hồn. Vách xương lõm sâu vào tạo thành một hình mạng nhện khổng lồ. Hắn rơi xuống đất miệng hộc ra một búng máu tươi lẫn lộn nội tạng dập nát.
Lão trưởng lão cười gằn hạ dần độ cao ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ chuẩn bị đưa tay thu dọn chiến trường. Trong nhận thức của lão lãnh trọn một đòn toàn lực của Trúc Cơ sơ kỳ tên nhãi ranh kia có mười cái mạng cũng không thể sống sót.
Nhưng nụ cười của lão chưa kịp tắt thì đồng tử lập tức co rút lại mạnh mẽ.
Từ trong đống bụi mù và đá vụn Tiểu Tử chậm rãi đứng dậy. Âm thanh lạo xạo vang lên rợn người. Đó là tiếng những đoạn xương cánh tay bị gãy nát của hắn đang tự động trượt lại vào khớp tiếng những bó cơ và da thịt vừa bị xé toạc đang vặn vẹo điên cuồng và khép lại với một tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Sinh cơ khổng lồ của Huyết Cốt Tủy và Cấm Tinh đang liên tục tái tạo lại thương tổn ép cơ thể hắn thích nghi và trở nên cứng cáp hơn sau mỗi lần va chạm.
Tiểu Tử nhổ toẹt một búng máu ứ trong miệng ra đất. Hắn đứng thẳng người lên vặn nhẹ cổ và vai cánh tay phải từng nát bấy giờ đây lại nắm chặt Khuyết Kiếm ổn định như bàn thạch. Khuôn mặt lạnh lùng của hắn từ từ nhếch lên một nụ cười tà dị đến cực điểm. Sự điên cuồng trong đáy mắt hắn càng lúc càng rực sáng như ngọn lửa thiêu đốt cả hư không.
Hắn từ từ nâng tay trái lên. Giữa những ngón tay dính đầy máu là một mảng da thịt tươi rói mang theo khí tức của linh lực Trúc Cơ.
Trong khoảnh khắc va chạm kinh hoàng khi nãy bằng một sự ngoan cường và tốc độ phản xạ của dã thú Tiểu Tử đã xuyên thủng chưởng ấn chém một nhát kiếm lướt qua kéo theo một mảng huyết nhục trên mu bàn tay của chính lão già Trúc Cơ kia.
Trưởng lão Trấn Man Tông cúi xuống nhìn bàn tay đang nhỏ máu của mình khuôn mặt già nua giật giật liên hồi vì phẫn nộ và chấn động. Một con kiến hôi Luyện Khí Kỳ chẳng những không chết dưới một đòn toàn lực mà còn đủ sức cắn ngược lại khiến một cường giả Trúc Cơ rỉ máu.
Sự sỉ nhục này khiến sát tâm của lão già bùng nổ đến mức không thể kiềm chế. Gió lốc nổi lên ầm ầm quanh người lão mộc trượng đen ngòm phát ra những tiếng rít gào mang theo oán linh đằng đằng sát khí.