Không biết đã trôi qua bao lâu, nàng dần mở mắt. Trước mắt là một không gian hoàn toàn xa lạ — nàng bỗng xuất hiện ở giữa tòa thành, kiến trúc cổ kính nhưng uy nghi, tường thành được khắc những ký tự lấp lánh như ánh sáng phản chiếu từ linh khí, núi non trập trùng, khí linh tràn ngập, từng làn khói trắng bốc lên từ các tòa tháp, xen lẫn âm thanh huyền bí, trầm ổn vang vọng khắp nơi.
“Đây là… đâu?” — nàng khẽ lẩm bẩm.
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên:
“Chào mừng đến với… Tọa Tiên Đài.”
Trong không khí bỗng tụ lại làn khói trắng, Nhóc Quản Gia dần xuất hiện từ đó. Sau một hồi quan sát nàng ấy, nhóc ấy liền nở nụ cười trên mặt…
“Tọa… Tiên Đài?” — nàng lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
Nàng khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo như băng, giọng nói vang vọng trong đầu:
“Nhóc con… rốt cuộc ngươi là ai?”
Âm thanh ấy vang lên như gợn sóng trong thức hải, nhưng hắn chỉ khẽ cười nhạt, bước đi thong thả, tay chắp sau đầu.
“Ta ư?” — Hắn nghiêng đầu, ánh mắt thoáng lên nét trầm tĩnh — “Ta cũng chỉ là một đứa nhóc mà thôi…!”
Một luồng gió nhẹ lướt qua, áo hắn khẽ bay, nụ cười vẫn hờ hững, tựa như chẳng màng thế sự — nhưng sâu trong ánh mắt ấy, lại ẩn chứa một tia u buồn khó tả.
Một lúc lâu sau, khi nghe Nhóc Quản Gia giải thích về nơi này, vẻ cảnh giác trong mắt nàng dần tan biến, thay vào đó là sự bình thản xen chút mệt mỏi.
Trong lúc ấy, Hứa Lăng Thiên vừa đi vừa trầm ngâm suy nghĩ, bỗng hắn khẽ lên tiếng:
“Ta... ta tên Tuyết Linh Vân, nhóc con… ngươi có thể gọi ta là Linh Vân.”
Hắn gật đầu, ánh mắt dịu đi, khẽ mỉm cười:
“Ta tên Lăng Thiên.”
Chưa kịp để bầu không khí yên tĩnh kéo dài, giọng nói lanh lảnh quen thuộc của Nhóc Quản Gia vang lên:
“Ta là Nhóc Quản Gia! Từ nay chúng ta là cộng sự rồi nha!”
Câu nói ấy khiến cả hai khẽ ngẩn ra, trong khoảnh khắc, giữa không gian yên ắng của khu rừng phủ sương, một nụ cười nhẹ hiếm hoi thoáng qua nơi khóe môi Hứa Lăng Thiên.
Điều quan trọng bây giờ là phải rời khỏi nơi này. Hứa Lăng Thiên khẽ hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên một tia kiên nghị:
“Có lẽ không thể ở lại thêm được nữa…”
Nói rồi, hắn vận linh lực, từng bước men theo con đường cũ tiến ra khỏi rừng. Tiếng gió thổi rít qua tai, mùi máu và linh khí lẫn vào nhau khiến hắn nhíu mày.
Trong đầu, giọng Nhóc Quản Gia vang vọng:
“Chủ nhân, Linh Vân… cô ấy đã an ổn trong Tọa Tiên Đài, hàn khí trong cơ thể cô ấy đã được áp chế. Tuy nhiên, ta khuyên ngài nên nhanh chóng tìm nơi an toàn, kẻ kia e rằng chưa từ bỏ đâu...”
Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ đáp:
“Ta biết… Trác Cẩu sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Vậy nên, ta sẽ cho tên đó một bất ngờ lớn?”
Hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa, nơi ánh mặt trời le lói chiếu qua tầng mây đen dày, chiếu xuống thân ảnh đơn độc giữa rừng sâu — một đứa nhóc 11 tuổi, mang theo ánh nhìn lạnh lùng xen lẫn kiên cường, từng bước rời khỏi…
Chạy một hồi lâu, trước mắt hắn bỗng lóe lên ánh sáng — cuối cùng đã thoát khỏi khu rừng. Không khí ngoài kia mù mịt hơi sương, nhưng ánh sáng vẫn hắt qua kẽ lá, soi rõ bóng dáng hai người.
Ngay ở lối ra, Trác Cẩu đứng đợi sẵn. Khi thấy Hứa Lăng Thiên bước ra khỏi rừng, gương mặt hắn lập tức biến sắc: một nửa là tức giận, một nửa là ngạc nhiên không giấu được. Hắn hất tiếng mỉa mai, giọng gằn đầy khinh bỉ:
— “Nhóc con… không ngờ ngươi sống dai đến vậy. Ta cứ tưởng ngươi đã bị yêu thú ăn thịt rồi chứ.”
Rồi cười khẩy, tiếng cười mang theo vẻ tự mãn độc địa:
— “Ha ha… không sao. Để ta, chính tay, sẽ xử lí ngươi ngay bây giờ…!”
Đáp lại, Hứa Lăng Thiên chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên tia lạnh nhạt. Khóe môi hắn nhếch lên:
“Ồ… vậy sao?”
Ngay sau đó, hắn khẽ gọi nhỏ:
“Linh Vân… giúp ta…!”
Chưa dứt lời, không khí xung quanh lập tức trở nên lạnh buốt, từng hạt sương trắng lơ lửng trong không trung. Một bóng hình mờ ảo hiện ra — là Linh Vân. Trong tích tắc đã xuất hiện sau lưng Trác Cẩu. Nàng khẽ vung tay, hàn khí lan tỏa khiến linh áp trong không gian nặng nề đến nghẹt thở.
Trác Cẩu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cơ thể đã bị đóng băng lại, ánh mắt vẫn còn hoảng sợ, rồi “rắc!” — toàn thân vỡ nát, hóa thành vô số mảnh băng li ti, tan biến theo gió.
Lăng Thiên đứng lặng một lúc, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thán:
“Linh Vân… cô ấy lại mạnh đến vậy sao?”
Chưa kịp để hắn hết suy tư, thì một mũi tên băng bất ngờ lao tới, dừng lại trên cổ hắn, để lại cảm giác lạnh buốt kinh hồn. Hữa Lăng Thiên vội đứng khựng lại, cố gắng không nhúc nhích, “ực” một tiếng.
Linh Vân bất ngờ xuất hiện trước mặt hắn, ánh mắt sắc lạnh, sát khí ngút trời, giọng nàng trầm và đầy uy nghiêm:
“Nhóc con, ta không phải kẻ dễ bị ra lệnh vậy đâu! Lại phải đối mặt với kẻ như vậy… ngươi coi thường ta sao? Sau này, những chuyện nhỏ nhặt như vậy… đừng có gọi ta lần nữa!”
Nói xong, nàng hóa thành một luồng sáng nhỏ, lao thẳng vào trán hắn. Quay trở lại Tọa Tiên Đài… Sau khi nghe vậy, hắn vội thở dài một hơi, giọng trầm xuống, tự nhủ:
“Nhưng chuyện nhỏ đó liên quan đến tính mạng của ta đấy…!”
Sau khi trấn tĩnh lại bản thân, hắn lắc đầu, không khỏi giật mình nghĩ:
Không ngờ… Linh Vân lại lạnh lùng và đáng sợ đến vậy. Có lẽ ta nên cẩn thận hơn khi gọi cô ấy…!”
Hắn vươn vai, suy nghĩ một lúc rồi tự nhủ:
“Chắc người đó cũng đã báo tin đến Hứa phủ… có lẽ ta nên nghỉ ngơi một chút, chờ họ đến vậy.”
Vài canh giờ trôi qua, mây đen dần tan đi, ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm hồng bầu trời, nhưng Hứa Lăng Thiên vẫn nằm bất động nơi rừng rậm, thân hình nhỏ bé co ro giữa làn gió se lạnh.
Hứa Dạ Thành khi tới nơi lập tức cảm thấy tim mình như thắt lại, từng bước chạy nhanh tới bên hắn, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Ông khẽ lay vai hắn, gọi lớn:
"Lăng Thiên, con có nghe ta nói không?"
Thấy hắn mệt mỏi nhưng vẫn sống, Hứa Dạ Thành thở phào, nhưng nỗi lo vẫn không nguôi…
Khi về đến cửa Hứa phủ, ánh sáng từ trong nhà chiếu rọi xuống, Hứa Dạ Thành nhanh chóng đưa hắn vào trong phòng, đặt hắn nhẹ nhàng trên giường, rồi chạy đi chuẩn bị thuốc men và ấm trà để chăm sóc cho hắn.
Không gian tĩnh lặng nhưng đầy ắp tình thương và lo lắng, khiến căn phòng nhỏ trở nên ấm áp hơn…