Bỗng âm thanh quen thuộc của Nhóc Quản Gia vang lên trong đầu hắn, mang theo chút kinh ngạc:
“Đó là... Hàn thể...?”
Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên nhíu mày, khẽ hỏi:
“Hàn thể...? Là gì chứ?”
Giọng Nhóc Quản Gia lúc này trở nên trầm hơn, xen lẫn chút kính sợ:
“Hàn thể... hay còn được gọi là Hàn Băng Nguyên Thể, là một trong những thể chất hiếm có nhất trong thiên hạ… Vạn năm mới có một! Người mang thể chất này, từ khi sinh ra đã hấp thụ hàn khí của trời đất, cơ thể lạnh hơn người thường gấp mấy lần.”
“Nếu tu luyện công pháp hệ băng hoặc thủy, tốc độ hấp thu linh khí sẽ gấp mười lần người thường. Luôn đứng trên kẻ cùng cảnh giới, uy lực mạnh mẽ vô cùng. Nhưng đi kèm đó, nó lại là một con dao hai lưỡi… Khi phải tiếp xúc với nó quá lâu, hàn khí trong cơ thể luôn liên tục ăn mòn kinh mạch, cơn đau thấu xương, người thường khó có thể chịu được…!”
“Và đến một lúc nào đó, khi cơ thể không thể chống đỡ được nữa, hàn khí trong cơ thể thoát ra không ngừng, phải chịu cơn đau như bị hàng nghìn cây kim đâm vào kinh mạch, cơ thể bị hàn khí bao phủ, thấm vào da thịt… từ đó trở thành tượng băng, tan vỡ mà hóa thành hư vô. Đó cũng là thứ mà chủ nhân đời thứ ba đã phải chịu đựng… Và cái chết ấy cũng được xem là sự giải thoát cuối cùng… !”
“Người mang trong mình hàn thể còn được xem là kẻ mang tai họa, nếu không khống chế tốt hàn khí ấy, người mang hàn thể không những bị phản phệ mà còn liên lụy đến mọi thứ xung quanh, kể cả sinh vật sống gần đó cũng không tránh khỏi bị đóng băng mà chết. Nghe nói trước đây có kẻ mang trong mình hàn thể, sống tại một ngôi làng nọ, nhưng chỉ trong một đêm… cả ngôi làng đều bị hóa thành tượng băng, cảnh tượng vô cùng thảm khốc…!”
Nhóc Quản Gia liền thở dài một hơi, giọng càng trầm xuống, khẽ xót xa:
“Bởi vậy, kẻ mang trong mình hàn thể đi đến đâu cũng bị người khác xa lánh, ghét bỏ, không ít lần còn bị truy sát đến bước đường cùng, tự bạo mà chết… Nó không chỉ ban cho người khác khả năng nghịch thiên… mà còn là một lời nguyền, một sự đau khổ, cô đơn hơn ai hết, là vòng lặp không ngừng nghỉ của tạo hóa!”
Khi nghe Nhóc quản gia giải thích xong, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác thương xót mà trước nay chưa từng có. Nhìn nàng ấy toàn thân dần phủ băng, hơi thở yếu ớt, hắn không khỏi siết chặt nắm tay.
Nhóc quản gia khẽ thở dài, giọng mang theo chút tiếc nuối:
“Không lâu nữa, người ấy e rằng cũng chẳng sống được bao lâu... sớm muộn cũng bị hàn khí trong người phản phệ. Giờ nhìn lại, chẳng khác nào một kẻ sắp chết… một ngọn đèn bị dập tắt giữa gió lạnh.”
Nhưng khi Nhóc Quản Gia vừa dứt lời, người phụ nữ ấy dường như cảm nhận được ánh nhìn của hắn, lập tức mở mắt, giọng yếu ớt nhưng mang theo uy nghiêm quát lớn:
“Là kẻ nào?”
Nàng cố gượng đứng dậy, nhưng chỉ nói được mấy chữ liền lảo đảo, hơi thở đứt quãng, sắc mặt trắng bệch như tuyết.
Thấy vậy, hắn không giấu mình nữa, bước ra khỏi tảng đá. Trong mắt nàng lóe lên một tia kinh ngạc…
“Là... tên nhóc lúc nãy ư?” — ý nghĩ ấy vừa hiện lên thì hắn đã chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt bình tĩnh mà kiên định.
Nhóc Quản Gia hoảng hốt kêu lớn:
“Chủ nhân… không được! Nếu ngài tiếp cận sẽ —!”
Còn chưa nói dứt lời, một luồng hàn khí sắc lạnh đã ập tới, bao phủ lấy cơ thể hắn. Hắn khẽ run lên, lớp băng mỏng nhanh chóng lan dọc khắp vai và cánh tay.
Thấy cảnh ấy, người phụ nữ kia lộ rõ vẻ hoảng hốt, giọng yếu ớt nhưng dồn dập:
“Nhóc con... mau lùi lại! Nếu không...!”
Chưa kịp nói hết câu, Hứa Lăng Thiên đã tiến đến trước mặt nàng, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không hề run sợ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ dần của người phụ nữ, giọng khắc khổ nhưng chắc nịch:
“Nếu muốn sống thì hãy để ta giúp... Để tình hình này kéo dài, ngươi sẽ chết thật đó?”
Câu nói đơn giản nhưng dứt khoát như một mệnh lệnh, trong không khí lạnh lẽo bỗng có một tia ấm áp rất mong manh lóe lên. Người phụ nữ trợn tròn mắt, trong khoảnh khắc bâng khuâng giữa hoảng loạn và hy vọng, dường như vừa bất ngờ vừa do dự.
“Nhóc con, ngươi… là ai?” — ánh mắt nàng đầy cảnh giác, hét lớn…
Thanh âm run rẩy, vừa là kinh hãi vừa ẩn chứa nỗi tuyệt vọng.
Đáp lại, giọng Hứa Lăng Thiên trở nên trầm ấm, ánh mắt như tối sầm lại… mang theo một sự kiên định và chân thành hiếm thấy, hắn quỳ một chân xuống, nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của nàng:
“Ta không phải kẻ thù của ngươi. Ta muốn giúp ngươi không còn phải cô đơn nữa… Vậy nên, hãy tin vào ta… dù chỉ một lần...!”
Lời nói ấy vang lên, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khẽ lay động nơi sâu thẳm trong tâm hồn nàng — nơi đã sớm hóa băng cùng thân thể này.
Có lẽ, hắn nhìn thấy trong mắt nàng là quá khứ cô độc, chẳng khác gì chính bản thân hắn trước đây ở thế giới cũ — một kẻ cô độc, buộc phải khoác lên mình lớp mặt nạ giả tạo để tồn tại và hòa nhập với xã hội…
Không trần chừ, Hứa Lăng Thiên vận linh lực, thi triển “Khế Linh Chi Ấn”. Lấy một giọt máu từ trán, hắn truyền linh lực vào, rồi truyền vào giữa trán nàng.
Ngay lập tức, một dấu linh ấn hiện lên trên trán nàng, khẳng định khế ước đã được thiết lập. Nhận thấy cơ thể không thể kiểm soát, nàng vội vàng ra lệnh hắn rời đi. Chỉ trong chốc lát, một vụ nổ hàn khí bùng lên, xung quanh hóa băng, mọi vật đều bị đóng băng hoàn toàn.
Sau vụ nổ hàn khí, không gian xung quanh lập tức bị bao phủ bởi lớp băng trắng tinh, mọi thứ như đóng băng trong khoảnh khắc. Trong làn khói ấy, cơ thể nàng xuất hiện mờ ảo, ánh sáng từ dấu ấn trên trán trở nên rực rỡ hơn. Nàng khẽ thốt, giọng mang vẻ ngỡ ngàng:
"Ta… còn sống sao?".
Hắn đáp với giọng trầm ổn, đầy chắc chắn:
"Không… ngươi đã chết rồi, giờ chỉ là một nguyên hồn gì gì đó...?"
Sắc mặt nàng biến đổi, lộ rõ sự kinh ngạc:
"Nguyên hồn?… Chẳng phải đạt đến cảnh giới Nguyên Anh mới có thể giữ một tia nguyên hồn sau khi chết sao? Rốt cuộc công pháp ngươi thi triển là gì?"
Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên im lặng không nói, ánh mắt khẽ trầm xuống như đang suy nghĩ điều gì đó. Một lát sau, hắn quay sang nói khẽ:
“Đi thôi, rời khỏi nơi này trước đã...”
Nàng không đáp, chỉ lặng lẽ bước theo sau hắn. Cả hai đi được một đoạn khá xa, bầu không khí yên tĩnh chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua kẽ lá. Hắn dừng lại, quay người nhìn nàng — rồi nói:
“Ừm... Cứ để cô đi theo sau ta như vậy… cảm thấy không ổn lắm.”
Nói rồi, hắn giơ tay vận linh lực. Trên không trung, một luồng ánh sáng tỏa ra, tạo thành một cuộn “Tiên Thư” lơ lửng, dần mở ra giữa hư không. Trên trang giấy cổ xưa ấy, hiện rõ một bức đồ họa kỳ lạ — Tiên Điện nguy nga giữa mây trời, xung quanh là linh khí lưu chuyển như dòng nước.
Nói xong, hắn vận linh lực “Tiên Thư” lập tức tỏa sáng rực rỡ, linh quang bao phủ lấy nàng. Trước khi kịp phản ứng, thân thể nàng hóa thành từng tia sáng mảnh, cuốn vào trong bức đồ họa.
Khi ánh sáng tan đi, “Tiên Thư” khẽ khép lại rồi lơ lửng biến mất, quay về bên trong thức hải của Hứa Lăng Thiên — trong đó, một linh hồn yếu ớt đã yên vị trong không gian tĩnh mịch của Tọa Tiên Đài…