Trác Cẩu cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, khóe miệng gượng cười, giọng nịnh nọt pha chút lo sợ:
“Nhị thiếu gia… ngài nói gì vậy, ta —”
Chưa kịp nói dứt câu, Hứa Lăng Thiên đã vận chuyển linh lực, thi triển Luyện Nhất Thể… Toàn thân hắn bỗng tỏa ra một luồng khí mạnh, trên trán đã xuất hiện dấu ấn trắng… mặt đất dưới chân khẽ dung động nhẹ.
Trong chớp mắt, thân ảnh hắn hóa thành một cơn gió, lao thẳng tới Trác Cẩu với tốc độ kinh người.
“Bộp!”
Cú đấm nặng đánh trúng… nhưng thay vì ngã, Trác Cẩu lại giơ tay lên đỡ lấy. Một luồng linh lực màu vàng lóe lên quanh cánh tay, chặn đứng toàn bộ sức mạnh của Hứa Lăng Thiên. Cú va chạm tạo nên luồng gió dữ dội, lá khô bay tán loạn khắp nơi…
Hứa Lăng Thiên bị đẩy lùi vài bước, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Trác Cẩu nhìn hắn, nhếch mép cười khinh miệt:
“Ha ha ha… Nhị thiếu gia, ngài ra tay nặng thật đó. Nhưng đáng tiếc…”
Hắn dừng lại một chút, giọng thấp xuống, mang theo sự mỉa mai:
“…ngài vẫn còn kém lắm.”
Câu nói như một lưỡi dao lạnh xuyên vào lòng hắn. Ngay khoảnh khắc ấy, Hứa Lăng Thiên mới nhận ra — dù đã tính toán kỹ, hắn lại bỏ qua một điều đơn giản đến chí mạng: sự chênh lệch cảnh giới giữa hai người là quá lớn.
[Luyện Khí tầng hai]… đối đầu với [Luyện Khí tầng năm] — đúng là tự tìm đường chết.
Gió lại thổi mạnh hơn, tiếng sấm vang vọng từ xa, mây đen cuộn trào như đáp lại cơn giận đang bốc lên trong lòng hắn.
Trác Cẩu khẽ nhếch môi, tay chậm rãi rút thanh kiếm mảnh dài giắt sau lưng. Lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu giữa cơn giông, kèm theo tiếng “xoẹt” vang vọng khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Gương mặt hắn từ vẻ giả tạo trước đó dần méo mó, lạnh lùng hiện ra bản chất thật — tàn độc và nham hiểm. Bước từng bước chậm rãi về phía Hứa Lăng Thiên, giọng trầm thấp vang lên như rắn trườn:
“Nhóc con… không ngờ ngươi lại biết nhiều đến vậy. Quả thật làm ta rất ngạc nhiên đấy…!”
Hắn khẽ nheo mắt, vẻ mặt pha chút tò mò nhưng cũng đầy sát ý.
“Rõ ràng… lúc trước ta đã hạ độc ngươi, một loại độc mà chỉ cần ngửi qua đã khiến người thường chết ngay tức khắc… Nhưng không hiểu sao ngươi vẫn còn sống.”
Trác Cẩu nghiêng đầu, lưỡi kiếm xoay nhẹ trong tay, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc pha thú tính săn mồi…
— “Ồ? Cuối cùng ngươi cũng lộ bộ mặt thật rồi sao...!”
Trác Cẩu bật cười khẩy, giọng tự đắc đến lạnh lùng:
— “Ha ha… Thì sao chứ? Nếu ngươi chết ở đây, ta sẽ về báo cáo với phụ thân ngươi rằng nhóc con ngươi tự ý chạy vào rừng rồi bị yêu thú tấn công… Còn có sự chứng kiến của mấy tên ngoài kia. Ai mà dám hoài nghi ta chứ? Ta không phải kẻ ngốc...”
Vừa dứt lời, Trác Cẩu lập tức vận linh lực, thân ảnh như chớp lao thẳng về phía hắn. Mỗi nhát kiếm vung ra đều mang theo luồng khí mạnh mẽ, âm thanh như cắt vào không khí.
Nhờ thân hình nhỏ nhắn và phản xạ linh hoạt, Hứa Lăng Thiên phản ứng cực nhanh, cố gắng né tránh trong gang tấc, vừa lách người vừa nghiêng đầu tránh né… “Vút! Keng! Bụp!” — những âm thanh va chạm vang lên dồn dập. Sau vài đường kiếm, quyền cước xen lẫn, cả hai cùng bật ngược ra sau, đứng thủ thế… giữ khoảng cách đề phòng lẫn nhau.
Trác Cẩu trừng to mắt, khóe môi khẽ nhếch, giọng vừa kinh ngạc vừa khinh miệt:
— “Nhóc con... không ngờ ngươi lại có bản lĩnh đến vậy..!”
Thấy đòn đánh không ăn thua, Trác Cẩu khẽ nhếch môi, nhanh tay rút trong ngực ra một tấm phù lục màu vàng, quát khẽ:
— “Nổ cho ta!”
Tấm phù được ném về phía Hứa Lăng Thiên, chợt lóe sáng, rồi “ẦM!” — một tiếng nổ nhỏ vang dội. Cả khu rừng rung chuyển, bụi đất bốc lên mịt mù, đàn chim trên cây giật mình bay tán loạn.
Cách đó không xa, người đánh xe ngựa nghe thấy tiếng nổ liền giật mình hoảng hốt. Thấy khói bốc lên từ hướng nhị thiếu gia vừa chạy đi, hắn tái mặt, không dám chần chừ thêm giây nào, vội quay đầu xe, quất roi phi nước đại trở về Hứa phủ báo tin.
Trác Cẩu cười lớn, vẻ đắc ý chưa kịp tan thì màn khói trước mặt đột ngột chuyển động. Một bóng người lao ra như chớp — là Hứa Lăng Thiên! Toàn thân hắn phủ đầy bụi đất, ánh mắt sắc lạnh, đôi môi mím chặt. Hắn cắn răng, dốc hết sức lao thẳng tới…
Trác Cẩu sững lại trong thoáng chốc, vội giơ kiếm đỡ. Tiếng va chạm vang lên chói tai, lực phản chấn khiến Hứa Lăng Thiên bị hất văng ra, lăn vài vòng trên mặt đất.
Hơi thở hắn trở nên nặng nề, cảm nhận “Luyện Nhất Thể” cũng dần tan biến, linh lực trong người gần như cạn kiệt.
“Không ổn… nếu cứ tiếp tục, ta sẽ…” — ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, thì —”
“GRÀOOOO!!!”
Một tiếng gầm kinh thiên chấn động vang vọng từ sâu trong rừng, khiến cả mặt đất cũng rung lên. Cả hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Trác Cẩu mặt lộ biến sắc, giọng run run hét lên:
— “Yêu thú… là yêu thú… Không thể nào…?”
Chưa kịp để đối phương nói thêm, Hứa Lăng Thiên đã xoay người, vận linh lực còn sót lại, phóng thẳng vào trong khu rừng rậm… Có lẽ ở đó sẽ có một con đường sống cho hắn.
Thấy vậy, Trác Cẩu hét lớn:
“Muốn chạy...!”
Sau đó liền vận linh lực, thi triển công pháp… Vài thanh kiếm xuất hiện trên không, lao vun vút về phía sau lưng Hứa Lăng Thiên. Hắn vội nhảy lên né, nhưng vẫn bị một lưỡi kiếm cắt nhẹ vào tay, máu rỉ ra vài giọt…
Dù vậy, Hứa Lăng Thiên vẫn kịp lao thẳng vào khu rừng, thân hình biến mất trong bóng tối. Trác Cẩu nhăn mặt, tức giận:
“Chết tiệt...!” — nhưng trên môi vẫn nở nụ cười lạnh lùng, ánh mắt sắc bén:
“Để xem… nhóc con ngươi sống được bao lâu… ha ha.”
Trong lúc đó, khi Hứa Lăng Thiên đang chạy sâu vào trong rừng, “Luyện Nhất Thể” trong cơ thể hắn bỗng tan biến, toàn thân mất sức, ngã quỵ xuống đất vì linh lực đã cạn kiệt. Hơi thở hắn gấp gáp, ngực phập phồng dữ dội. Quay đầu nhìn lại, xung quanh chỉ còn là màn đêm tĩnh mịch, không thấy bóng dáng một ai.
Hứa Lăng Thiên thở hắt ra một hơi dài, hơi thở gấp cũng dịu lại đôi chút, cố trấn tĩnh lại… Hắn chợt nhớ ra bên trong vòng trữ vật có vài viên linh thạch mang theo, liền vận chút linh lực, lấy ra mấy viên linh thạch nhỏ, ngồi xếp bằng, tay cầm linh thạch, bắt đầu hấp thu linh khí từ nó… Từng luồng linh khí từ linh thạch thấm vào cơ thể, xoay chuyển quanh kinh mạch, dần khôi phục linh lực đã cạn.
Một lúc sau, sắc mặt hắn đã hồng hào trở lại, cơ thể cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, linh lực trong đan điền lại một lần nữa đầy tràn…