Luân Đạo Chi Nghịch

Chương 19: Chuyến đi... bất ngờ!



Vài ngày sau, khi Hứa Lăng Thiên đang miệt mài tập luyện, Hứa Dạ Phong đột nhiên bước tới, ánh mắt háo hức:

“Ha ha… Lăng Thiên, con ở đây à? Làm ta đi tìm con mãi…!”

Hứa Lăng Thiên hơi thắc mắc, ngẩng lên nhìn bá thúc.

Hứa Dạ Phong cười tươi, giọng tràn đầy năng lượng:

“Con có muốn đi chơi không?”

Hứa Lăng Thiên khẽ nhíu mày, bất giác thốt ra:

“Chơi…?”

Bá thúc phá lên cười lớn, giọng hào hứng:

“Ha ha… đúng vậy! Vài ngày nữa ở Ngoại Ô Thành sẽ có lễ hội lớn. Con nên đi xem thử, đây là cơ hội lớn để có thể mở mang tầm mắt... Ta sẽ bảo phụ thân của con giúp con sắp xếp mọi chuyện.”

Ánh mắt Hứa Lăng Thiên lóe lên sự háo hức, vừa tò mò vừa mong chờ ngày lễ hội sắp tới.

Hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng Hứa Dạ Phong liền cắt ngang, giọng vừa nghiêm vừa hào hứng:

“Đến lúc đó, ta sẽ đợi con ở đó… Được chứ?”

Hắn khẽ gật đầu, vừa cảm thấy háo hức vừa có chút bối rối. Chưa kịp nói thêm gì, Hứa Dạ Phong đã vẫy tay chào và rời đi, để lại Hứa Lăng Thiên đứng trầm ngâm, trong lòng vừa mong chờ vừa hồi hộp về lễ hội sắp tới.

Sau khi bá thúc hắn rời đi, Hứa Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, ánh mắt thoáng suy tư:

“Ngoại Ô Thành…”

Hắn chợt nhớ đến lời cha hắn từng kể — Ngoại Ô Thành nằm ở khu vực Trầm Ngoại Ô, là trung tâm đấu giá, thương mại và giao thương lớn nhất phía Tây Nam của Thái Linh Nguyên. Ngoại Ô Thành nổi tiếng bởi sự nhộn nhịp, đông đúc, là nơi phàm nhân, tu sĩ và nhiều gia tộc quyền lực tụ hội.

Đây là nơi buôn bán mọi loại hàng hóa từ bình dân đến quý hiếm. Ngoài vật phẩm thường, còn có linh thảo, pháp bảo, đan dược,… dành cho tu sĩ. Các gian hàng được trang trí rực rỡ, đặc biệt vào các dịp lễ hội, không khí vô cùng náo nhiệt… Có lẽ với Hứa Lăng Thiên, đây là cơ hội không chỉ để mở rộng tầm mắt, mà còn gặp gỡ được nhiều người và có thể gặp nhiều tình huống bất ngờ không biết trước được…

Thời gian dần trôi, màn đêm buông xuống. Trong gian phòng yên tĩnh, Hứa Lăng Thiên đang ngồi xếp bằng tu luyện, linh khí nhè nhẹ lưu chuyển quanh người.
Bỗng, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân trầm ổn. Cửa mở ra, người bước vào là Hứa Dạ Thành, phụ thân hắn.

Thấy con trai vẫn còn đang tu luyện mà chưa nghỉ ngơi, ông khẽ thở dài, tiến lại gần, giọng ôn hòa nói:

“Lăng Thiên, còn chưa đi nghỉ sao? Con chăm chỉ như vậy là tốt, nhưng cũng nên để cơ thể nghỉ ngơi đôi chút…”

Nói nửa chừng, Hứa Dạ Thành ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt chợt trầm lại, sau đó hỏi thẳng vào chuyện chính:

“Nghe nói con muốn đi tham quan Ngoại Ô Thành thật sao?
Nơi đó cách đây khá xa, phải mất hơn một ngày đường mới đến được.
Trên tuyến đường chính đôi khi còn xuất hiện yêu thú, phụ thân thật sự lo lắng cho con...”

Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên ngẩng đầu lên nhìn phụ thân mình, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

“Phụ thân yên tâm. Bá thúc đã đi trước, người ấy nói sẽ chờ con ở đó!”

“Con biết người lo cho con... nhưng con cũng đã lớn rồi. Con muốn đi ra ngoài nhìn ngắm thế giới, xem thử bên ngoài Ngụ Sở Thành rốt cuộc rộng lớn đến đâu…”

Hứa Dạ Thành khẽ trầm ngâm, ánh mắt thoáng qua chút cảm xúc phức tạp — vừa tự hào vừa lo lắng.
Ông nhìn con trai mình, giọng chậm rãi:

“Con thật ngày càng giống ta khi còn trẻ... cũng thích ngước nhìn trời cao, ngắm nhìn vạn vật thiên địa, chẳng chịu ở yên một chỗ.”

Nói rồi, ông khẽ đặt tay lên vai hắn, dịu giọng:

“Thôi được, nếu con đã quyết tâm như thế thì phụ thân không ngăn cản. Vài ngày nữa khởi hành, ta sẽ để Trác Cẩu đi theo bảo vệ con…!”

Hứa Lăng Thiên khẽ cúi đầu… như đang suy nghĩ gì đó, giọng trầm nhưng rõ ràng:

“Con hiểu rồi, phụ thân.”

Hứa Dạ Thành mỉm cười nhẹ, gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Trong gian phòng chỉ còn lại ánh sáng nhàn nhạt của ngọn đèn dầu, chiếu lên gương mặt trầm tư của Hứa Lăng Thiên — trong mắt hắn, dường như ẩn hiện một tia trầm tư với chuyến đi sắp tới.

Vài ngày sau… sáng sớm hôm đó, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, Hứa Lăng Thiên đã thức giấc.
Hắn thu dọn vài món cần thiết — một ít linh thạch, lương khô,… rồi cất trữ trong chiếc vòng trữ vật đeo trên tay.

Ngoài sân, Hứa Dạ Thành đã đứng đợi sẵn. Ông vẫn khoác bộ áo vải thường ngày, gương mặt hiền từ nhưng thoáng nét lo lắng.
Bên cạnh ông là Trác Cẩu, thân hình cao gầy, vai khoác thanh kiếm cũ, vẻ mặt có phần nghiêm nghị hơn thường lệ.

“Lăng Thiên,” — Hứa Dạ Thành nói — “ta để Trác Cẩu đi theo con, trên đường có người chăm sóc cũng yên tâm hơn. Dù sao Ngoại Ô Thành không giống trong phủ, con đường đến đó cũng khá nguy hiểm...”

Hứa Lăng Thiên gật đầu đáp:

“Vâng, phụ thân cứ yên tâm. Con sẽ cẩn thận.”

Nghe thế, Hứa Dạ Thành bật cười nhẹ, ánh mắt hiền hòa.
Từ xa, tiếng vó ngựa dần vang lên. Chiếc xe ngựa phủ vải xanh đã đến cổng, chuẩn bị khởi hành.

Hứa Lăng Thiên quay lại nhìn Hứa phủ, lòng dâng lên chút lưu luyến.

“Con đi đây, phụ thân.”

“Đi đi, nhớ giữ mình.” — Hứa Dạ Thành khẽ đáp.

Bánh xe bắt đầu lăn, gió sớm khẽ thổi qua tán cây…

Sau khi đi được vài canh giờ, trong xe, Hứa Lăng Thiên khẽ vén màn nhìn ra ngoài — ánh nắng ban mai gần như đã biến mất, xuất hiện vài đám mây đen lặng lẽ trải dài… có lẽ cũng sắp mưa.
Trác Cẩu ngồi đối diện, nở nụ cười lạnh:

“Chuyến này chắc sẽ thú vị lắm đây…?”

Hứa Lăng Thiên khẽ nhếch cười, ánh mắt sắc lạnh nhìn lại:

“Ồ… vậy sao…?”

Xe ngựa khẽ rung nhẹ, hắn khẽ nói, giọng điềm tĩnh mà lạnh lẽo:

“Dừng xe… Chờ ta một lát?”

Nói xong, Hứa Lăng Thiên mở cửa, tung người nhảy xuống đất. Hắn lao nhanh vào khu rừng ven đường, bóng dáng biến mất giữa làn sương mỏng.

“Nhị thiếu gia! Chờ đã!” – Trác Cẩu hét to, vội vàng đuổi theo.

Trác Cẩu lao theo, tiếng bước chân dẫm lên lá khô vang lạo xạo giữa khu rừng mỗi lúc một dày đặc. Gió thổi mạnh hơn, những đám mây đen như tràn xuống thấp, khiến không gian thêm phần ngột ngạt.

Trác Cẩu dừng lại, ánh mắt đảo quanh, nhưng chẳng thấy một bóng người. Trong khoảnh khắc ấy, một giọng nói lạnh lẽo từ phía sau vang lên, như thể gió mang đến:

“Dzô… Làm con chó của Lạc gia… chắc phải vất vả lắm…?”

Trác Cẩu giật mình quay người lại, trên mỏm đá nhỏ cao hơn vài trượng, Hứa Lăng Thiên đang đứng đó. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng mây phản chiếu lên khuôn mặt hắn — vẻ non nớt nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến rợn người.

“Ngươi gây ra không ít tổn thất cho Hứa gia đấy nhỉ…!” – giọng hắn vang lên trầm thấp, hòa cùng tiếng gió, lạnh buốt như băng.

Sấm khẽ rền từ xa, mây đen càng lúc càng nặng nề, như đang dồn nén bầu không khí của cuộc đối đầu sắp bùng nổ…