Luân Đạo Chi Nghịch

Chương 18: Lĩnh ngộ!



Tối hôm đó, Hứa Lăng Thiên ngồi trong phòng, ánh nắng đã tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng lờ mờ của đèn treo. Hắn mở quyển “Khế Linh Chi Ấn”, chăm chú đọc từng chữ, từng câu, nhưng càng đọc càng cảm thấy khó hiểu, như mọi kiến thức đều quá sâu, quá xa so với trình độ hiện tại của hắn…

May mắn thay, Nhóc Quản Gia luôn ở bên, kiên nhẫn hướng dẫn từng bước một, giải thích tận tình những phần khó hiểu, nhắc nhở hắn cách luyện tập đúng.

Thời gian cứ trôi qua, ngày này qua ngày khác, đã hơn hai tháng trôi qua với những giờ phút miệt mài học tập và cả luyện tập. Cuối cùng, sau biết bao lần thất bại và nản lòng… Hứa Lăng Thiên bật ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt lóe lên sự tỉnh ngộ, hắn đã thật sự lĩnh ngộ được “Khế Linh Chi Ấn”.

Cảm giác trong lòng vừa phấn khích vừa tràn đầy tự tin. Đây là bước tiến quan trọng trên con đường tu luyện của hắn…

Sáng hôm ấy, Hứa Lăng Thiên bước ra khỏi phòng, ánh nắng sớm chiếu lên khuôn mặt non trẻ. Hắn hít một hơi thật sâu, căng tràn lồng ngực, rồi vươn vai, duỗi tay ra sau, cảm nhận từng cơ bắp đang tràn đầy sức sống.

Một tiếng cười vang đầy phấn khích bật ra từ cổ họng hắn:

“Ha ha ha…!”

Sau tiếng cười phấn khích, Hứa Lăng Thiên khẽ nghiêng người, đôi mắt lóe lên sự hứng thú, lẩm bẩm trong miệng:

“Ta… thật sự rất muốn thử công pháp này ra sao…!”

Nhưng ngay sau đó, Hứa Lăng Thiên bỗng khựng lại, ánh mắt ngơ ngác, tự hỏi:

“Hể… Nhưng… ta phải tìm người sắp chết hay cái nguyên hồn gì gì đó ở đâu bây giờ chứ…?”

Nghe vậy, Nhóc Quản Gia khẽ cười, pha chút ngượng ngùng nhưng vẫn vui vẻ:

“Ha ha… chủ nhân, có lẽ hiện tại… vẫn chưa thể dùng nó được rồi!”

Hứa Lăng Thiên nhíu mày, thở dài một hơi… lòng vừa háo hức vừa cảm thấy chút bất lực, biết rằng để áp dụng “Khế Linh Chi Ấn” còn phải chờ điều kiện thích hợp…!

Vì cảm thấy buồn chán, Hứa Lăng Thiên liền ra ngoài phủ, đi dạo một mình, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

Trong lúc đang thong thả bước đi, hắn bất ngờ chạm mặt Lạc Sở Hàn. Nhìn thấy đối phương, Hứa Lăng Thiên chỉ lướt qua, không để ý và tiếp tục đi tiếp.

Nhưng ngay lập tức, vài tên trong nhóm của Lạc Sở Hàn tiến lên chặn đường hắn, ánh mắt đầy vẻ thách thức và kiêu ngạo. Hứa Lăng Thiên nhíu mày, cảnh giác nhìn xung quanh, cảm nhận được không khí dần căng thẳng, biết rằng chuyện này khó tránh khỏi một cuộc đối đầu nhỏ…

Ngay khi nhìn thấy Hứa Lăng Thiên, Lạc Sở Hàn liền nhếch môi, giọng đầy thách thức:

“Nhóc con… chuyện trước đây ta còn chưa tính sổ với nhà ngươi đấy...”

Hứa Lăng Thiên nhíu mày, nhớ lại chuyện cũ, giọng bình thản, khẽ nhếch môi cười:

“Hửm… vậy sao…!”

Sau một lúc đứng quan sát, Lạc Sở Hàn nhíu mày, ánh mắt lóe lên chút ngạc nhiên khi nhận ra Hứa Lăng Thiên đã đạt đến Luyện khí tầng hai.

“Ồ… Nhóc con… ngươi cũng có tiến bộ đấy?” – giọng cậu ta vừa ngạc nhiên vừa khó tin, lộ rõ sự bất ngờ khi đối diện với đứa nhóc mà trước đây từng xem thường.

Chưa kịp để Hứa Lăng Thiên định thần, Lạc Sở Hàn đã vận linh lực, lao lên tung những cú đấm dứt khoát về phía hắn. Nhưng mọi chiêu thức đều bị Hứa Lăng Thiên dễ dàng né tránh.

Trong mắt hắn, Lạc Sở Hàn như một kẻ vụng về, chỉ biết múa tay múa chân mà chẳng hề có tính toán gì, mọi động tác để lộ quá nhiều sơ hở… Sau một lúc dằng co, ánh mắt hắn liền trở nên sắc sảo, Hứa Lăng Thiên chỉ cần dùng vài động tác võ cơ bản nhưng thuần thục, kết hợp sức mạnh từ Luyện khí tầng hai, liền đánh ngã Lạc Sở Hàn xuống đất, khiến cậu ta vừa ngỡ ngàng vừa bẽn lẽn.

Thấy Lạc Sở Hàn bị đánh ngã, nhóm bạn cậu ta khẽ cười trộm, nhưng ngay lập tức, Lạc Sở Hàn quát lớn, giọng đầy bực tức. Nghe vậy, bọn chúng sợ hãi liền vội vàng bỏ chạy, để lại Lạc Sở Hàn đứng sững, đỏ bừng mặt vì xấu hổ và tức giận.

Chỉ trong vài phút, Hứa Lăng Thiên cũng ung dung rời đi, ánh mắt vẫn lấp lánh tinh nghịch, để lại phía sau Lạc Sở Hàn với một tia thù hận âm ỉ, như ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy trong lòng cậu ta…

Trong lúc đang dạo bước giữa những con phố nhộn nhịp, Hứa Lăng Thiên bất giác dừng lại khi bắt gặp một bóng người quen thuộc ở đầu con hẻm nhỏ phía trước. Hắn nheo mắt nhìn kỹ — thì ra là Trác Cẩu, người từng được cha hắn giao phó bảo vệ hắn.

Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên hơn cả là Trác Cẩu đang lén lút nói chuyện với một người mặc y phục của Lạc gia. Ánh mắt hai người thi thoảng liếc quanh, giọng nói thì thấp đến mức chỉ như tiếng gió thoảng.

Hứa Lăng Thiên khẽ tựa lưng vào tường, hai tay vòng ra sau đầu, im lặng lắng nghe. Tuy không nghe rõ được nội dung nhưng vì là kẻ có kinh nghiệm trong thế giới ngầm ở kiếp trước như hắn, qua cử chỉ và ánh mắt của họ… hắn mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Khóe môi hắn khẽ nhếch, bật cười nhẹ một tiếng đầy ẩn ý, rồi xoay người rời đi trong im lặng, để lại phía sau con hẻm ngập trong bóng tối và tiếng gió rít khe khẽ…

Tối hôm đó, tại đại sảnh của Hứa gia, ánh đèn dầu hắt lên những vệt sáng mờ nhạt trên nền đá lạnh. Gia gia hắn Hứa Mặc Huyền đang ngồi trên ghế cao, phía dưới là cha hắn Hứa Dạ Thành cùng bá thúc Hứa Dạ Phong đang ngồi bàn bạc chuyện gì đó, giọng nói nghiêm trọng.

Phía ngoài cửa, Hứa Lăng Thiên khẽ tựa người vào vách, nín thở lắng nghe.

Giọng Hứa Dạ Thành vang lên, trầm thấp:

“Chuyện chiều nay… thuyền chở hàng của Hứa gia ta bất ngờ bốc cháy. May mắn là hàng hóa không tổn thất bao nhiêu, người trên thuyền cũng an toàn. Nhưng chuyến hàng ngày mai không thể khởi hành được nữa. Việc này, tổn thất không hề nhỏ…”

“Chuyện này… con nghĩ không thể trùng hợp như vậy được…!”

Nối tiếp đó là âm thanh vang dội của bá thúc Hứa Dạ Phong nói lớn…

Đứng ngoài cửa, Hứa Lăng Thiên khẽ cau mày — nhưng hắn vẫn im lặng quay đi, chậm rãi rời khỏi đó, trở về phòng mình giữa màn đêm tĩnh lặng…