Sau một lúc tản bộ, hắn bỗng dừng bước trước căn phòng quen thuộc của gia gia mình. Cánh cửa gỗ khẽ khép hờ. Hắn do dự một chút rồi nhẹ tay đẩy cửa bước vào.
Bên trong, Hứa Mặc Huyền đang ngồi ngay ngắn sau án thư, trong tay cầm một quyển trục, vẻ mặt tập trung đến nỗi không nhận ra người vừa đến. Thấy vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ gọi:
“Gia gia...”
Nghe tiếng gọi, Hứa Mặc Huyền hơi giật mình, quay sang nhìn, nụ cười hiền hậu nở trên gương mặt đã nhuốm màu năm tháng. Ông đặt quyển trục xuống, vẫy tay:
“Lăng Thiên, lại đây nào…!”
Hắn nhanh chân chạy đến bên cạnh, đôi mắt sáng rỡ. Hứa Mặc Huyền nhìn hắn một hồi. Một luồng khí nhàn nhạt toát ra từ thân thể Hứa Lăng Thiên — ổn định, trầm mà mạnh hơn trước. Ông khẽ vuốt râu, mỉm cười nói:
“Tốt, tốt lắm… lại là một mầm non tốt…ha ha”
Ánh mắt Hứa Mặc Huyền dần chuyển từ vui mừng sang ngạc nhiên thật sự, bàn tay khẽ đặt lên vai Hứa Lăng Thiên, cảm nhận linh lực dao động trong cơ thể hắn.
Một lát sau, Hứa Mặc Huyền khẽ thở ra, giọng trầm ấm nhưng xen lẫn chút kinh ngạc:
“Không ngờ... mới chỉ hơn vài năm, dù tuổi còn nhỏ mà con đã đột phá lên Luyện khí tầng hai. Tốc độ này, e rằng ngay cả gia gia con năm xưa cũng không sánh được.”
Vừa dứt lời, giữa lòng bàn tay Hứa Mặc Huyền bỗng lóe lên một luồng linh quang nhàn nhạt. Tia sáng dần tan đi, để lộ ra một chiếc vòng cẩm thạch màu xanh lục biếc, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt như nước suối giữa trời thu.
Ông khẽ mỉm cười, giọng trầm ấm vang lên:
“Lăng Thiên, đây là vòng trữ vật, vô cùng cứng chắc. Bên trong nó có một không gian riêng, có thể chứa đựng linh thạch, linh thảo, pháp bảo… là báu vật mà người tu hành đều ao ước có được.”
“Đây là vật mà gia gia đã vất vả nhờ được một vị cao nhân tự tay luyện chế rất lâu mới hoàn thành. Quả thật, tay nghề của người đó vô cùng tinh xảo… Và với cảnh giới hiện tại của con, có lẽ vẫn có thể sử dụng được!”
Hứa Lăng Thiên mở to mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt non nớt. Ánh sáng phản chiếu trong mắt hắn như hòa cùng ánh sáng từ chiếc vòng kia, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa kính nể vừa háo hức.
“Vật này ta giữ đã lâu, nay tặng lại cho con như một món quà... Nhưng nhớ kỹ, con phải giữ nó thật tốt… Được chứ!”
Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ gật đầu, trong mắt ánh lên vẻ cảm kích sâu sắc. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng hắn hiểu rõ ý nghĩa của món quà này — đó không chỉ là một báu vật, mà còn là sự tin tưởng và kỳ vọng mà gia gia dành cho hắn.
Hắn cung kính nói:
“Con hiểu rồi, cảm ơn gia gia…”
Sau một hồi nói chuyện vui vẻ… Hắn nhẹ nhàng cúi người hành lễ, rồi quay bước rời đi với vẻ mặt háo hức. Bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa, để lại Hứa Mặc Huyền ngồi lặng lẽ, ánh mắt hiền từ dõi theo, nơi khóe môi khẽ nở một nụ cười đầy tự hào.
Hứa Lăng Thiên trở về phòng, nằm bật xuống giường, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hắn giơ tay lên cao, ánh sáng từ cửa sổ phản chiếu lên chiếc vòng cẩm thạch xanh nhạt khiến nó trở nên lấp lánh lạ thường.
Ngay lúc ấy, giọng của Nhóc Quản Gia vang lên trong đầu, mang theo vẻ ngạc nhiên pha chút tán thưởng:
“Ồ… Không ngờ một chiếc túi trữ vật lại có thể được chế tác tinh xảo đến vậy. Nhìn cách khắc trận pháp và độ ổn định linh lực… người làm ra nó tuyệt đối không tầm thường.”
Nhóc Quản Gia nghe vậy, giọng điềm tĩnh nhưng mang chút tôn kính và kinh nghiệm, liền chuẩn bị giải thích cặn kẽ:
“Rất đơn giản, chủ nhân. Chỉ cần nhỏ một giọt máu của ngài lên vật chứa, lập tức sẽ hình thành huyết ấn liên kết, vòng trữ vật sẽ nhận chủ. Dù nó có bị đánh cắp… người ngoài cũng sẽ rất khó để có thể mở được. Sau đó, chỉ cần dùng thần thức cảm ứng, ngài có thể mở ra không gian bên trong để cất giữ hoặc lấy ra đồ vật tùy ý.”
Ngừng một lát, giọng nó lại vang lên nhẹ nhàng hơn:
“Tuy nhiên… mỗi chiếc trữ vật đều có giới hạn không gian riêng, phụ thuộc vào người chế tạo. Vòng này của ngài, ta đoán chừng dung lượng cũng bằng một căn phòng khá lớn, đủ để chứa nhiều vật phẩm cần thiết hằng ngày.”
Nghe đến từ “thần thức”, Hứa Lăng Thiên liền sững người, mắt mở to đầy ngạc nhiên, hỏi:
“Ta mới cảnh giới Luyện khí kỳ, chưa khai mở thần thức… Vậy sao ta dùng được chứ?”
Nhóc Quản Gia khẽ mỉm cười, giọng điềm tĩnh nhưng mang chút tinh quái:
“Chủ nhân đừng lo… Vòng trữ vật này không cần thần thức để có thể sử dụng được. Có lẽ biết trước được điều đó, người luyện chế ra nó đã đặt cơ chế mở vật lý, chỉ cần một phần linh lực của ngài hòa cùng ý chí là đủ. Khi đó, nó sẽ tự cảm nhận và kết nối với chủ nhân, tạo thành liên kết vĩnh viễn…!”
Sau khi nghe giải thích, Hứa Lăng Thiên hơi do dự một chút, rồi đưa tay cắn nhẹ ngón tay, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống mặt vòng cẩm thạch. Ngay lập tức, vòng phát ra một luồng ánh sáng xanh nhạt, như nước trong suối phản chiếu ánh nắng, rồi từ từ biến đổi, hiện lên một không gian nhỏ nhưng rõ ràng bên trong.
Hắn cảm nhận được một luồng hơi ấm dịu dàng lan khắp cơ thể, kết nối với vòng trữ vật, như thể chiếc vòng đang nhận hắn làm chủ.
Giọng Nhóc Quản Gia vang lên pha chút phấn khích:
“Chủ nhân, bây giờ vật đã nhận chủ. Từ nay, ngài có thể cất giữ đồ trong không gian này và lấy ra bất cứ khi nào ngài muốn…!”
Hứa Lăng Thiên nghe xong, ánh sáng phản chiếu từ vòng chiếu lên khuôn mặt non trẻ của hắn, trong lòng tràn đầy háo hức.
Hứa Lăng Thiên khẽ nhấc tay, lấy ra quyển “Khế Linh Chi Ấn” đã cất giữ cẩn thận trong áo. Hắn cầm quyển sách trong lòng bàn tay, khởi động linh lực, tập trung ý chí…
Chỉ trong chớp mắt… sau một luồng sáng vàng nhạt, quyển sách biến mất, như được hút vào bên trong không gian vòng trữ vật. Hắn nhíu mày, thận trọng lại thử lấy quyển sách ra khỏi vòng trữ vật. Cũng sau một luồng sáng ấy, quyển sách bỗng xuất hiện trên tay, vẫn nguyên vẹn, không hề hư hại, như chưa từng rời khỏi tay hắn.
Hứa Lăng Thiên mắt sáng rỡ, lòng dâng lên cảm giác vừa thích thú vừa tự hào. Đây là lần đầu tiên hắn thật sự cảm nhận khả năng thực tế của chiếc vòng trữ vật mang lại, đồng thời hiểu được tầm quan trọng của báu vật này trên con đường tu luyện của mình…