“Vì bên trong gần như chẳng còn lại gì… mà hiện tại cảnh giới của ngài vẫn còn rất thấp, nên gần như chẳng thể học được gì…!”
Và sau một hồi lục soát ký ức, Nhóc Quản Gia khẽ nheo mắt, như vừa nhớ ra điều gì quan trọng. Nhóc ấy thở dài một hơi, giọng trầm xuống nhưng đầy chắc chắn:
“Nhưng… vẫn còn hai bản công pháp. Chúng không yêu cầu cảnh giới, nên ngài vẫn có thể học được…!”
Hứa Lăng Thiên khẽ nhướng mày:
“Hai bản công pháp…?”
Nhóc Quản Gia gật đầu, bàn tay khẽ xoay, trong không trung liền hiện ra hai quyển sách cổ phủ bụi, tỏa ra khí tức cổ xưa lạnh lẽo Trên bìa khắc rõ hai hàng chữ:
“Âm Dương Thi Tà — Khế Linh Chi Ấn.”
Hứa Lăng Thiên nghiêng đầu nhìn hai quyển cổ thư đang lơ lửng trước mặt, hàng chữ uốn lượn tỏa ra hàn khí mờ mịt. Hắn khẽ nhíu mày, lắc đầu, giọng mang theo chút tò mò:
“Đây là cái gì vậy…?”
Nghe vậy, giọng Nhóc quản gia bỗng trở nên quỷ dị, vang vọng như thể phát ra từ sâu trong hư không, nửa như nói, nửa như cười:
“Chủ nhân, hai công pháp này... không phải là thứ người thường dám chạm vào, nếu không… he he?”
Thấy vẻ mặt hơi đắn đo của Hứa Lăng Thiên, Nhóc Quản Gia thu lại dáng vẻ âm trầm, khẽ mỉm cười, giọng điệu trở nên bình thản hơn, giải thích:
“Âm Dương Thi Tà — là công pháp điều hòa giữa hồn và xác bằng pháp lực âm dương. Người tu luyện có thể khắc Thi Ấn lên thân thể đã chết, khiến xác chết giữ lại một phần ý thức khi còn sống, từ đó có thể điều khiển chúng toàn tâm, toàn ý hành động theo ý muốn của người thi triển.”
Giọng nói ấy nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến Hứa Lăng Thiên rùng mình.
“Tuy nhiên,” — Nhóc quản gia ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm — “dù được khắc ấn mà sống dậy, chúng vẫn chỉ là xác chết. Theo thời gian, mùi hôi thối dần lan ra, thân thể ấy vẫn sẽ phân hủy, mục nát… không thể nào tránh khỏi!”
Nhóc quản gia khẽ nhắm mắt, giọng nói trở nên trầm tĩnh hơn hẳn, như đang hồi tưởng lại điều gì đó xa xưa:
“Còn về Khế Linh Chi Ấn, thì lại hoàn toàn khác. Đây là khế ước linh hồn, là pháp môn cho phép hai sinh mệnh hòa làm một. Người tu luyện có thể khắc Ấn Linh lên một cơ thể của kẻ sắp chết hoặc lên một nguyên hồn nào đó, từ đó hình thành khế ước cộng sinh — cùng tồn tại, cùng diệt vong.”
Nhóc ấy dừng lại, ánh mắt như nhìn xuyên qua thời không:
“Công pháp này có thể giúp giữ nguyên hồn không bị năm tháng hóa thành hư vô, khiến nó mãi mãi tồn tại cùng người khế ước… có thể nói, đây là một loại công pháp rất nghịch thiên...”
Rồi giọng Nhóc quản gia bỗng chậm lại, thấp đi:
“Nhưng… đã kết ấn cũng không có nghĩa là hai bên sẽ thật sự hòa hợp. Nếu trong lòng tồn nghi hoặc oán niệm, thì linh hồn đó vẫn có thể phản lại người thi triển. Bởi vậy, trong Khế Linh Chi Ấn, niềm tin là yếu tố quan trọng nhất — một khi đã đặt sai, hậu quả… không ai lường trước được.”
Không gian bỗng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở khẽ khàng.
“Nhưng ngài đừng quên — những thứ còn sót lại trong Tiên Điện phần nhiều đều là đồ không mấy giá trị, nếu không thì cũng là cấm pháp ma đạo. Chúng tuy mạnh, nhưng rủi ro khi sử dùng là quá lớn, có thể gây tổn thương khôn lường cho người thi triển: kinh mạch tổn hại, linh huyết bất ổn, thậm chí có thể mắc phải oán khí, tâm thần bị lay chuyển… tẩu hỏa nhập ma…, vô cùng nguy hiểm!”
Hứa Lăng Thiên lặng im, rơi vào trầm tư sâu sắc. Hắn tiến lại gần cửa sổ, ánh sáng sớm len qua khe, chiếu lên khuôn mặt đang suy nghĩ miên man. Bất chợt, hắn bật thốt lên, lẩm bẩm, giọng khẽ run:
“Niềm tin… niềm tin…!”
Những tiếng đó vang vọng, khiến hắn nhớ đến sự phản bội của người đàn em A Kỳ, kỷ niệm cũ như sống lại trong tâm trí. Một lúc lâu, hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên vẻ quyết đoán.
Hắn giơ tay, chỉ thẳng về phía quyển “Khế Linh Chi Ấn” đang lơ lửng giữa không trung, giọng khẳng định:
“Chính… là nó…?”
Có lẽ trong lòng hắn, quyết tâm đã thật sự hình thành. Hắn lựa chọn thứ mà bản thân từng không muốn thấy nhất — thứ từng gợi nhắc những mất mát, sự phản bội và bóng tối bên trong tâm hồn.
Hắn tự nhủ, nếu thứ đó có thể gây ra một kết thúc, thì có lẽ… chính thứ ấy cũng sẽ tạo nên một mở đầu mới…!
Không gian xung quanh bỗng lặng xuống, chỉ còn tiếng nhịp tim và hơi thở của Hứa Lăng Thiên vang vọng. Quyết định lựa chọn vừa được hình thành như một kết nối âm thầm của hắn với “Khế Linh Chi Ấn”, mở ra một con đường nghịch thiên nhưng đầy hứa hẹn và không ít nguy hiểm.
Hắn khẽ giơ tay, nắm lấy quyển công pháp đang lơ lửng giữa không trung. Ánh sáng mờ quanh quyển sách lập tức tan biến, chỉ còn lại hơi lạnh nhẹ lan ra từ bìa quyển sách. Hứa Lăng Thiên nhìn nó thật lâu, rồi cẩn thận cất vào trong áo, ánh mắt vẫn mang chút ngập ngừng.
Hứa Lăng Thiên hiểu rõ — công pháp này không dễ gì để lĩnh hội… Không vội, hắn đẩy cửa bước ra ngoài. Ánh nắng buổi sớm chiếu lên khuôn mặt non trẻ, làn gió mát khẽ lướt qua. Hắn vươn vai, hít một hơi thật sâu — hơi thở trong lành của buổi sớm mai khiến lòng hắn tĩnh lại, như thể vừa trút bỏ được phần nào gánh nặng trong tâm.
Hắn thong thả bước ra khỏi phòng, men theo hành lang dài phủ chút rêu xanh. Ánh nắng sớm chiếu xiên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên từng mảng sáng lung linh trên nền đá. Tiếng chim hót vang lên giữa không gian tĩnh lặng, gió nhẹ thổi qua khiến vạt áo hắn khẽ lay động.
Hứa Lăng Thiên vừa đi vừa ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc — những khu vườn nhỏ, những ao sen lặng sóng, cả tiếng người hầu nói cười xa xa cũng khiến hắn cảm thấy yên lòng. Sau bao năm sống ở đây, hắn vẫn luôn có cảm giác bình yên mỗi khi dạo bước trong phủ, như thể mọi bon chen ngoài kia đều chẳng liên quan đến thế giới nhỏ này…