Thời gian chuyển biến đến vài ngày sau. Sáng hôm đó, trong không khí tĩnh lặng hiếm có của Hứa phủ, dường như mọi người đều đã ra ngoài, chỉ còn tiếng chim hót lẻ loi và gió thổi qua hành lang. Hứa Lăng Thiên đứng giữa sảnh, ánh mắt chăm chú, thân thể nhẹ nhàng tản ra luồng khí thanh khiết.
“Luyện Nhất Thể, khai…”
Tiếng hô vừa dứt, trên trán đã xuất hiện một dấu ấn trắng, luồng khí xung quanh cũng lập tức mạnh mẽ hơn, cuốn tung bụi nhẹ quanh sàn. Hắn phấn khích, bước chân nhảy nhẹ, cơ thể linh hoạt như gió, từng động tác công pháp uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, phản chiếu rõ rệt sự tiến bộ sau vài ngày kiên trì luyện tập.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, song ánh mắt hắn lại rực sáng, mỗi cú đấm, mỗi nhịp chân đều được thực hiện với ý chí kiên định:
“Phải nhanh hơn… phải mạnh hơn…!” — hắn thầm nhủ, tiếng nói nhỏ nhưng dứt khoát, vang lên trong sảnh tĩnh lặng.
Cơn gió từ những động tác của hắn cuốn theo bụi nhẹ, khung cảnh vừa tĩnh mịch vừa chứa đựng sức sống tràn đầy, khiến Hứa Lăng Thiên cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa hôm nay và ngày trước.
Và ngay khi luồng khí của Luyện Nhất Thể biến mất, Hứa Lăng Thiên thở hồng hộc, toàn thân mỏi nhừ như vừa trải qua một trận chiến dài. Hắn đứng khựng lại, hai tay chống lên đầu gối, thở gấp, cảm giác kiệt sức lan khắp cơ thể.
“Hửm… cơ thể này… còn yếu quá…linh lực lại quá thưa thớt!” — hắn thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên quyết tâm nhưng pha chút chán nản.
“Công pháp Luyện Nhất Thể quả thật rất mạnh, nhưng nếu cơ thể không chịu nổi… thì cũng vô dụng thôi...”
Bỗng xuất hiện âm thanh vang vọng, Nhóc quản gia khẽ mỉm cười, giọng tươi tắn cổ vũ:
“Chủ nhân à, ngài đừng nản… tuy ngài còn nhỏ tuổi vậy mà đã gần như nắm vững Luyện Nhất Thể, thật sự là một thiên phú lớn đó. Có lẽ nghỉ ngơi một chút sẽ tốt hơn nhiều, dù gì ngài cũng đã luyện tập mấy ngày nay rồi…!”
Hứa Lăng Thiên nằm nghỉ một lúc, cơ thể dần hồi phục một chút, rồi đứng dậy đi ra ngoài, đi dạo quanh Hứa phủ. Nhưng lạ thay, khắp nơi đều vắng lặng, không bóng dáng ai. Tiếng chim hót và gió thổi qua hành lang là âm thanh duy nhất vang lên.
“À, tối hôm nay là lễ hội Minh Nguyệt Tiết… có lẽ mọi người đều đã ra ngoài chuẩn bị...!”
Một lúc lâu sau, khi Hứa Lăng Thiên đang đi dạo quanh khuôn viên, hắn bỗng thấy Hứa Mặc Huyền, gia gia của hắn đang đứng nghiêm túc căn dặn một người hầu. Hắn vui mừng, vội vàng chạy đến gần.
Nghe thấy tiếng bước chân của hắn, Hứa Mặc Huyền liền ngẩng đầu, ánh mắt trầm mặc một lát, rồi nói với người hầu:
“Được rồi, ngươi lui trước đi…”
Người hầu lập tức cúi đầu, tuân lệnh, bước lui ra xa, để lại Hứa Lăng Thiên đứng trước mặt gia gia, vừa háo hức vừa tò mò.
Hứa Mặc Huyền mỉm cười, ánh mắt vừa dịu dàng vừa lo lắng, vỗ nhẹ lên đầu cháu trai:
“Nhưng con phải nghe lời ta, không được đi quá xa, được không?”
Nghe vậy, hắn liền gật đầu:
“Dạ, con biết rồi gia gia!” — Hứa Lăng Thiên đáp, hớn hở nhảy vài bước rồi chạy về phòng, lòng tràn đầy háo hức cho buổi tối sắp tới.
Cảnh vật quanh phủ yên tĩnh, ánh nắng chiều cuối ngày chiếu lên mái ngói đỏ rực, tạo nên khung cảnh vừa bình yên vừa đầy hứa hẹn cho lễ hội Minh Nguyệt Tiết…
Vào buổi tối hôm đó, Ngụ Sở Thành rực rỡ dưới ánh đèn lồng của lễ hội Minh Nguyệt Tiết, tiếng cười nói, ca múa và âm thanh nhạc cụ hòa quyện khắp nơi. Hứa Lăng Thiên cùng gia gia Hứa Mặc Huyền và vài người hầu gái đi qua những con phố được trang trí rực rỡ, từng bước đều mang theo niềm háo hức khó tả.
Bỗng, Hứa Lăng Thiên cảm nhận được một luồng linh áp mạnh mẽ ập đến, khiến trong lòng hắn khẽ dấy lên một cảm giác lo sợ:
“Là linh áp Trúc Cơ(sơ kỳ)….sao?”
Chưa kịp hoàn hồn, trước mắt hắn xuất hiện một người đã có tuổi với mái tóc, bộ râu dài đã ngả trắng, ăn mặc nghiêm nghị, dáng vẻ thanh cao, khí chất thoát tục khiến cả không gian như tĩnh lại. Đó chính là Lạc Minh Thanh (洛明清), gia chủ của Lạc gia.
Khi hai gia chủ đối diện nhau, một luồng uy áp mạnh mẽ phát ra, chấn động khiến cả Hứa Lăng Thiên, người hầu và những người xung quanh đều phải lùi lại, ánh mắt run sợ trước khí thế áp đảo…
Không khí lễ hội rộn ràng bỗng chốc trở nên căng thẳng, như thể mọi tiếng cười, lời nói đều bị luồng linh áp uy nghiêm kia lấn át. Hai ánh mắt gia chủ giao nhau, sự tôn nghiêm và quyền lực trong từng cử chỉ, từng hơi thở khiến Hứa Lăng Thiên hiểu rằng đây không chỉ là một buổi lễ hội bình thường… mà còn là nơi thế lực hai bên chạm mặt nhau.
Một lúc sau, khi hai luồng linh áp dần tan biến, không khí lễ hội lại trở nên nhộn nhịp như trước. Bỗng, phía sau Lạc Minh Thanh xuất hiện một cô gái ăn mặc lộng lẫy, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa tinh nghịch, trạc tuổi Hứa Lăng Thiên.
Cô ấy vừa nhìn thấy hắn liền vẫy tay gọi lớn:
“Á… Lăng Thiên!”
Hứa Lăng Thiên chưa kịp hiểu cô gái này là ai, thì cô nàng đã nhanh nhẹn chạy tới, nắm tay kéo hắn đi mất, khiến hắn chỉ kịp giật mình theo sau.
Thấy vậy, cả Lạc Minh Thanh lẫn Hứa Mặc Huyền đều ngỡ ngàng. Hứa Mặc Huyền lập tức ra lệnh, giọng nghiêm túc nhưng lo lắng:
“Ngươi, đi theo trông coi Nhị thiếu gia cho tốt!”
Người hầu gái vội vàng cúi đầu, nhanh chân chạy theo, mắt không rời khỏi Hứa Lăng Thiên nói lớn:
Sau khi cô gái kéo Hứa Lăng Thiên đi mất, hai gia chủ đứng lại giữa lễ hội, ánh mắt vẫn thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái.
Lạc Minh Thanh nghiêm nghị nhưng nở nụ cười xã giao, giọng trầm ấm:
“Hứa gia, lâu rồi mới gặp lại. Lễ hội năm nay rực rỡ quá nhỉ…!”
Hứa Mặc Huyền cũng mỉm cười đáp lễ, giữ sự tôn nghiêm và uy thế của mình:
“Lạc gia quả nhiên không phụ danh tiếng, trang trí lễ hội năm nay thật công phu. Chắc hẳn mọi người đều mong đợi từng ngày… ha ha!”
Dù lời nói tuy vui vẻ, khách sáo, nhưng ánh mắt hai người thoáng nhìn nhau, mỗi cử chỉ, mỗi hơi thở đều ẩn chứa sự cảnh giác, không ai dám coi thường đối phương…