Đi được một đoạn sau đó, hắn liền dừng lại trước một tiểu lầu mang tên “Sở Hoa Lâu”, mùi thức ăn thơm phức toả ra, khiến bụng hắn khẽ sôi lên. Hắn quay sang người hầu, nói lớn:
“Ta cảm thấy đói rồi...!”
Người hầu lập tức cúi đầu đáp:
“Vâng, Nhị thiếu gia, để nô tài đi gọi người...”
Trác Cẩu khẽ gật đầu, ánh mắt cảnh giác đảo quanh, rồi đi theo vào trong. Bên trong tiểu lầu náo nhiệt, tiếng cười nói rộn rã, hương rượu thịt hòa quyện trong không khí. Hứa Lăng Thiên nhìn quanh, đôi mắt sáng rực đầy tò mò — đây là lần đầu đến thế giới này, hắn được đến một nơi đông người như vậy.
Khi tiến vào trong, người hầu cất giọng gọi lớn:
“Tiểu nhị...!”
Âm thanh vừa vang lên, ngay lập tức có tiếng đáp lại từ phía trong:
“Tới đây, tới ngay đây…!”
Nhưng chưa kịp để tiểu nhị xuất hiện, một người đàn ông trung niên với thân hình hơi đẫy đà, vận áo gấm sạch sẽ, đã vội vàng từ phía quầy chạy ra. Thấy rõ người tới là người của Hứa gia, sắc mặt ông lập tức thay đổi, cúi đầu với vẻ cung kính:
“Ôi chà, đây chẳng phải là Nhị thiếu gia của Hứa gia sao! Thật là vinh hạnh cho tiểu lầu của chúng tôi, mời ngài vào, mời vào trong!”
Trưởng quầy vừa nói vừa tự tay kéo ghế, lau qua mặt bàn một lượt bằng khăn sạch, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Người hầu bên cạnh cũng khẽ gật đầu, đáp lễ:
“Hôm nay Nhị thiếu gia chỉ muốn dùng chút cơm, phiền lão bản chuẩn bị vài món nhẹ là được.”
Trưởng quầy vội đáp:
“Vâng vâng, tiểu nhân sẽ đích thân dặn nhà bếp làm thật chu đáo!”
Nói rồi, ông ta quay người rảo bước đi, lớn tiếng gọi vọng vào trong:
“Nhanh, chuẩn bị phòng sạch sẽ cho Nhị thiếu gia, mang thêm vài món ngon nhất hôm nay lên!”
Sau đó, người hầu lấy từ trong tay áo ra một vài viên đá nhỏ, đặt lên tay trưởng quầy rồi nói khẽ:
“Đây là phần dùng để thanh toán.”
Trưởng quầy liền cúi đầu đáp lời, vẻ mặt vui mừng thấy rõ, rồi vội rời đi ngay… Nhìn thấy cảnh ấy, Hứa Lăng Thiên hơi nghiêng đầu, ánh mắt tò mò:
“Đó là... cái gì vậy? ”
Người hầu bỗng khựng lại ngạc nhiên, khẽ cười, hạ giọng giải thích:
“Nhị thiếu gia, đó là linh thạch — là một loại khoáng vật có chứa một thứ được gọi là linh khí, được sinh ra tự nhiên trong những mạch linh khí — nơi linh khí của trời đất ngưng tụ lâu ngày trong lòng đất.
Nó được dùng làm đơn vị trao đổi ở khắp mọi nơi trên đại lục…, linh thạch quý hơn vàng bạc rất nhiều lần, giá trị của nó tùy thuộc vào phẩm chất và độ tinh khiết của linh khí bên trong…!”
Nói đến đây, người hầu liền vỗ nhẹ vào mặt mình, cười gượng nói:
“Ây da, lão nô tài lại nhiều lời rồi… xin lỗi Nhị thiếu gia, ha ha…”
Hứa Lăng Thiên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên chút hứng thú.
Trong lúc chờ đồ ăn được mang lên, Hứa Lăng Thiên ngồi lặng nhìn khung cảnh nhộn nhịp của quán. Mùi rượu nhẹ hòa với tiếng cười nói ồn ào của thực khách. Hắn chống cằm, đôi mắt vô tình liếc sang bàn bên cạnh, nơi có ba người trung niên đang nói chuyện nhỏ giọng, nhưng từng câu vẫn lọt vào tai hắn rõ ràng.
“Nghe nói Hứa gia dạo này không được yên, không hiểu sao mấy lô hàng liên tục bị thất lạc...”
“Phải đó, ta nghe còn có người chết bất ngờ, như bị trúng độc vậy.”
“Suỵt! Cẩn thận cái miệng, nghe đâu việc này dính dáng tới cả Lạc gia đấy. Lỡ truyền ra ngoài thì phiền to…”
Ba người nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, rồi hạ giọng bàn tán thêm vài câu.
Hứa Lăng Thiên ngồi im, ánh mắt khẽ nheo lại.
“Lạc gia...!” – hắn khẽ lẩm bẩm.
Sau một lúc dùng bữa, Hứa Lăng Thiên lau miệng, đặt đôi đũa xuống. Hắn đứng dậy, khẽ vươn vai, rồi nói với người hầu bên cạnh:
“Đi thôi, ta muốn ra ngoài dạo thêm chút nữa...”
Khi bước ra khỏi cửa, ánh nắng buổi trưa đã ngả sang vàng nhạt, phản chiếu lên mái ngói đỏ rực của dãy phố. Tiếng người nói cười, tiếng hàng rong mời chào vẫn rộn ràng khắp nơi, mang theo hơi thở náo nhiệt của ngày lễ sắp đến.
Hứa Lăng Thiên vừa đi vừa nhìn quanh, vẻ mặt hiếu kỳ với mọi thứ — từ những dải lụa đỏ được treo khắp nơi cho đến đèn treo, cờ hoa rực rỡ, cả những tấm biểu ngữ treo cao hai bên đường, hương thơm từ các quầy hàng bay ra thoang thoảng trong gió. Hứa Lăng Thiên thắc mắc liền hỏi:
“Này, rốt cuộc ở đây sắp có lễ hội gì sao? Sao ai nấy đều bận rộn trang trí vậy?”
Người hầu đi cạnh nghe vậy liền mỉm cười đáp:
“Bẩm Nhị thiếu gia, vài ngày nữa sẽ có lễ hội Minh Nguyệt Tiết ạ.”
Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng tò mò:
“Minh Nguyệt Tiết… là lễ hội gì vậy?”
Người hầu nhẹ giọng giải thích:
“Đó là ngày mà Ngụ Sở Thành tổ chức để tạ ơn thiên địa và cầu phúc dưới ánh trăng tròn đầu mùa. Mỗi năm đều có các nghi lễ lớn, người dân ca hát, nhảy múa, tổ chức hội chợ và các cuộc tỷ võ nhỏ giữa mọi người, đặc biệt còn có cuộc gặp mặt giữa các gia tộc lớn nhỏ trong thành…
Và khi mặt trời đã dần ngả về tây, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời và những mái ngói của Ngụ Sở Thành, người hầu đi bên cạnh khẽ cúi người nói:
“Nhị thiếu gia, trời sắp tối rồi, chúng ta nên quay về phủ thôi kẻo lão gia lo lắng.”
Hứa Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn vầng dương sắp lặn, ánh sáng chiều tà phản chiếu trong đôi mắt hắn. Hắn khẽ gật đầu, giọng có chút tiếc nuối:
“Ừm… về thôi.”
Trên đường trở về, hắn vẫn ngoái nhìn khung cảnh náo nhiệt phía sau — những quầy hàng rực rỡ, tiếng người cười nói, và những chiếc đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, khiến lòng hắn bất giác dấy lên cảm giác lưu luyến lạ thường.
Khi đoàn người trở về đến Hứa phủ, trời đã gần tối. Ánh đèn trong đại sảnh tỏa ra ấm áp, Hứa Dạ Thành đang ngồi đọc vài bản tấu sự vụ. Nghe tiếng bước chân vọng lại, ông ngẩng đầu lên, thấy Hứa Lăng Thiên liền nở nụ cười hiền hòa:
“Lăng Thiên, con về rồi à? Hôm nay ra ngoài chơi có vui không?”
“Vui lắm ạ! Ở bên ngoài rất đông người, có nhiều thứ con chưa từng thấy bao giờ. À, với lại mấy ngày nữa sẽ có lễ hội Minh Nguyệt Tiết, con thấy ai ai cũng đang bận chuẩn bị cả!”
Nghe vậy, Hứa Dạ Thành hơi khựng lại, ánh mắt ông thoáng trầm xuống rồi mới cười nhẹ:
“Minh Nguyệt Tiết à… Nhanh thật, vậy mà đã đến ngày đó rồi.”
Hắn nghiêng đầu thắc mắc:
“Cha, lễ hội đó có gì đặc biệt sao?”
Hứa Dạ Thành im lặng một lát rồi đáp:
“Cũng không có gì, nó chỉ làm ta nhớ đến một vài chút chuyện lúc xưa thôi…?”
Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ gật đầu, nhưng trong mắt vẫn ánh lên chút hiếu kỳ khó giấu.
Thấy con trai vẫn còn tinh thần phấn khởi, Hứa Dạ Thành bật cười khẽ, đặt quyển trục trong tay xuống rồi vỗ nhẹ lên vai hắn:
“Thôi được rồi, hôm nay con cũng đã đi cả ngày, chắc mệt rồi. Về phòng nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải dậy sớm luyện tập.”
Hứa Lăng Thiên cũng gật đầu:
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Hắn chào cha rồi quay người bước ra khỏi đại sảnh.
Và rồi, trong ánh nến đại sảnh khẽ lay động, chiếu lên gương mặt Hứa Dạ Thành một vẻ u buồn khó tả…