Buổi tối hôm ấy, ánh trăng bạc phủ xuống khắp Hứa Phủ. Hứa Lăng Thiên khẽ bước dọc theo hành lang dài, đôi chân nhỏ lặng lẽ dừng lại trước thư phòng của cha.
Qua khe cửa khép hờ, hắn thấy Hứa Dạ Thành, phụ thân hắn, đang ngồi ngay ngắn bên bàn, cây bút trong tay liên tục di chuyển trên mặt giấy. Bên cạnh là một nam nhân mặc áo đen, trên lưng đeo một thanh kiếm, đang cúi người cung kính bẩm báo chuyện gì đó.
Hứa Lăng Thiên do dự một chút rồi cất tiếng:
“Cha…”
Âm thanh non nớt vang lên khiến cả hai người trong phòng khựng lại. Hắn vội vàng chạy vào, nét mặt sáng bừng lên. Khi đi ngang qua người kia, một luồng linh lực dao động nhẹ khiến hắn vô thức cảm nhận được —
“Luyện khí tầng năm…!”
Ánh mắt Hứa Dạ Thành thoáng hiện vẻ kinh ngạc, song rất nhanh đã hóa thành nụ cười hiền hòa. Ông đặt bút xuống, dang tay bế con trai lên đặt trên đùi, giọng ấm áp:
“Lăng Thiên, sao con lại đến đây giờ này?”
Người áo đen lập tức cúi đầu, chắp tay:
“Vậy… tiểu nhân xin lui trước!”
“Ừ, ngươi lui trước đi.” — Hứa Dạ Thành gật nhẹ.
Người kia lập tức lui ra, khép cửa lại, để không gian trong thư phòng chỉ còn lại hai cha con Hứa Dạ Thành, ánh đèn dầu hắt bóng họ lên tường…
Hứa Lăng Thiên chớp mắt, ánh nhìn vẫn hướng về cánh cửa vừa khép lại, rồi tò mò hỏi:
“Cha… người đó là ai vậy?”
Hứa Dạ Thành khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn con trai, hỏi ngược:
“Lăng Thiên, sao con lại hỏi vậy?”
Hứa Lăng Thiên vội lắc đầu:
“Không ạ… chỉ là con thấy người đó hình như cũng là người tu tiên.”
Nghe vậy, Hứa Dạ Thành hơi ngạc nhiên, rồi bật cười ha hả:
“Ha ha… đúng vậy.”
Ông đặt tay lên đầu con trai, giọng đầy ôn hòa:
“Người đó tên là Trác Cẩu, vài tháng trước ta thấy hắn bị đuổi ra khỏi Lạc gia, nhìn hắn đáng thương nên ta đã cưu mang hắn. Dù hắn không được ưa nhìn cho lắm, tên cũng khá khó nghe, nhưng hắn làm việc rất nhanh nhẹn, lại biết trên nhìn dưới… ha ha.”
Bỏ qua dòng suy nghĩ về Lạc gia, Hứa Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy mong chờ:
“Cha… mai con có thể ra ngoài phủ chơi được không? Con đã lâu rồi chưa bao giờ ra ngoài cả.”
Nghe vậy, Hứa Dạ Thành hơi khựng lại. Ánh mắt ông thoáng qua chút lo lắng, bàn tay đang cầm bút cũng dừng giữa không trung. Sau một hồi trầm ngâm, ông mới khẽ thở dài rồi gật đầu:
“Được, mai ta sẽ sắp xếp người cho con.”
Vừa nghe thấy vậy, khuôn mặt Hứa Lăng Thiên liền rạng rỡ. Hắn vui mừng bật dậy, nhảy khỏi đùi cha rồi reo lên:
“Cảm ơn cha.”
Nói xong, hắn quay người chạy nhanh ra khỏi thư phòng, bóng dáng nhỏ bé dần khuất sau hành lang, nhưng vẫn không quên quay đầu lại chào:
“Tạm biệt cha…!”
Trong căn phòng tĩnh lặng, Hứa Dạ Thành khẽ đặt bút xuống bàn, ánh mắt dõi theo hướng con trai vừa rời đi. Ông thở dài một hơi, trên gương mặt hiện lên vẻ khó xử cùng chút bất an mơ hồ.
Sáng hôm sau, trước cổng chính Hứa phủ, Hứa Lăng Thiên xuất hiện trong một bộ y phục mới tinh, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ sáng sủa khác hẳn thường ngày. Ánh mắt hắn tràn đầy mong chờ, khó giấu nổi sự háo hức của một đứa nhóc lần đầu được ra ngoài.
Đi cùng hắn là Trác Cẩu, người được Hứa Dạ Thành giao nhiệm vụ hộ tống và bảo vệ, cùng với một người hầu trong nhà, cũng đã có tuổi.
Khi bước qua cánh cổng lớn, ánh nắng buổi sớm chiếu xuống khiến hắn phải hơi nheo mắt lại. Trước mắt là một khung cảnh náo nhiệt, phồn hoa và rực rỡ: những con phố dài nối nhau, mái ngói san sát, người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng nói cười hòa lẫn trong không khí đầu ngày, tăng thêm vẻ nhộn nhịp của Ngụ Sở Thành.
Đi được một đoạn, Hứa Lăng Thiên chợt thấy vài người dân đang treo lụa đỏ, dựng cờ, trang trí lầu các — sắc đỏ phấp phới trong gió như báo hiệu một lễ hội lớn đang đến gần, khiến lòng hắn càng thêm phấn khích.
Không lâu sau đó, khi đang dạo bước ngắm cảnh phố phường, Hứa Lăng Thiên bỗng bắt gặp một thiếu niên trạc hơn hắn vài tuổi, trên người toát lên chút linh lực, theo sau người đó là vài tên vệ binh.
Luyện khí tầng hai…! — Hứa Lăng Thiên thốt lên trong suy nghĩ, hắn có chút dao động.
Thiếu niên kia nhìn thấy hắn, khóe môi khẽ nhếch lên, giọng nói mang theo ý mỉa mai:
“Ây da… chẳng phải là Nhị thiếu gia đây sao? Lâu rồi mới thấy ra ngoài đấy nhỉ, ha ha…”
Chưa kịp để Hứa Lăng Thiên đáp lại, Trác Cẩu đã bước nhanh đến, đứng trước mặt người đó, thái độ có chút cung kính… đang nói chuyện gì đó.
Thấy vậy, Hứa Lăng Thiên hơi cau mày, nghiêng đầu hỏi nhỏ người hầu bên cạnh:
“Người đó là ai vậy?”
Người hầu liền ghé sát, nói khẽ:
“Thưa Nhị thiếu gia, người đó là Lạc Sở Hàn (洛索寒) — 10 tuổi, được coi là thiên tài của Lạc gia nên rất được người khác cưng chiều, là cháu trai của Lạc Minh Thanh, gia chủ Lạc gia. Hắn có một người anh trai tên là Lạc Sở Lập, còn cha mẹ… đã mất từ khi hắn còn rất nhỏ...!”
"Haizz… Hứa gia và Lạc gia lại thường xảy ra không ít xung đột..."
Người hầu dứt lời, chợt nhận ra mình đã lỡ miệng, sắc mặt liền tái đi, cúi đầu thấp, ấp úng.
Thấy vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ cau mày, đầu khẽ nghiêng, giọng trầm xuống:
“Nói tiếp đi…!”
Người hầu thoáng run, liếc nhìn Trác Cẩu ở phía trước rồi đáp nhỏ, giọng gần như chỉ đủ cho hai người nghe:
“Dạ… là… Hứa gia và Lạc gia tuy cũng có chút quan hệ, nhưng nghe nói hai bên lại xảy ra không ít xung đột từ trước đến nay, chuyện tranh quyền, tranh lợi, thậm chí… còn có người từng mất mạng.”
Nghe đến đây, Hứa Lăng Thiên khẽ nhếch môi, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
“Ồ… ra là vậy…?” — hắn thầm nghĩ, trong lòng dấy lên cảm giác nghi hoặc khó tả.
Hứa Lăng Thiên nhìn Lạc Sở Hàn, ánh mắt tò mò nhưng không hề sợ hãi. Hắn bước lên nửa bước, khẽ nói:
“Ngươi là Lạc Sở Hàn à? Hình như ta nhớ chưa từng gặp ngươi, sao lại cười ta như vậy?”
Lạc Sở Hàn nhếch môi, giọng đầy trêu chọc:
“Hừ, ngươi chỉ là một đứa nhóc yếu ớt, ra ngoài cũng cần người đi theo bảo vệ sao…ha ha!”
Hứa Lăng Thiên liền bật cười khẽ môi, chỉ tay ra đằng sau, nói:
“Vậy mấy tên đằng sau ngươi là gì vậy?”
Nghe vậy, Lạc Sở Hàn thoáng giật mình, quay đầu lại nhìn mấy tên vệ binh phía sau, ánh mắt thoáng lộ vẻ ngượng ngùng.
“Ta... ta chỉ đi dạo quanh đây thôi!” — hắn chống chế, giọng có phần gượng gạo.
Hứa Lăng Thiên nheo mắt, môi khẽ cong lên:
“Vậy sao... đi dạo mà cần người đi theo sau, ngươi cũng sợ lạc đường à?”
Mấy tên vệ binh phía sau khẽ cười trộm, khiến sắc mặt Lạc Sở Hàn lập tức đỏ bừng. Hắn nghiến răng, trừng mắt nhìn Hứa Lăng Thiên:
“Ngươi... ngươi cứ chờ đó!”
Nói rồi, hắn quay người bỏ đi trong vẻ tức tối. Trác Cẩu đứng bên cạnh chỉ lắc đầu, ánh mắt khó xử, giọng có chút khó chịu:
“Nhị thiếu gia, ngài không nên chọc giận hắn, dù gì Lạc gia cũng...”
Hứa Lăng Thiên cắt ngang bằng nụ cười nhạt, ánh mắt vẫn hướng theo bóng lưng Lạc Sở Hàn, giọng mỉa mai nói:
“Ta chỉ nói thật thôi…!”
Nói rồi, Hứa lăng Thiên cũng tiếp tục bước dạo trên con đường ấy…