Luân Đạo Chi Nghịch

Chương 11: Khai thông!



Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng phía chân trời, những tia nắng đầu tiên len qua lớp sương mỏng, chiếu xuống Hứa Phủ yên tĩnh.
Trong gian phòng nhỏ ở phía đông, Hứa Lăng Thiên đang ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt khép hờ, hơi thở đều đặn. Linh khí nhè nhẹ dao động quanh người, hòa cùng từng nhịp hít thở — hắn đang nhập định, lĩnh ngộ từng câu chữ trong quyển “Luyện Tam Tàng Thể”.

Thời gian trôi đi, ngày nối ngày, sao đổi ngôi, đã gần một tháng trôi qua.
Ngoài lúc tĩnh tọa tu luyện công pháp, hắn còn chăm chỉ rèn thân, luyện thể và tập võ theo lối hiện đại mà hắn từng học khi còn ở thế giới trước.
Những cú đấm, cú đá ban đầu còn vụng về, giờ đã trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt hắn lại càng kiên định — tựa như ngọn lửa nhỏ đang dần được thổi bùng trong lòng.

Một buổi sáng khác, khi ánh nắng vừa rọi qua khung cửa sổ, Hứa Lăng Thiên vẫn ngồi tĩnh tọa như thường lệ.
Nhưng lần này, hơi thở của hắn không còn yếu ớt như trước. Mỗi khi hít vào, từng luồng khí nóng ấm dâng lên từ đan điền, lan khắp tứ chi.

Cuối cùng, sau bao ngày tháng khổ luyện, hắn đã lĩnh ngộ thành công.
Trong gian phòng yên tĩnh, đôi mắt Hứa Lăng Thiên chợt mở bừng, ánh nhìn sáng như sao.
Hắn hít sâu một hơi, linh khí quanh thân như bị hút vào cơ thể, hai tay kết ấn, toàn thân căng tràn sức mạnh.

“Luyện Nhất Thể — Khai!”

Tiếng nói vang vọng, mạnh mẽ đến mức khiến không khí cũng run lên.
Ngay sau đó, một luồng khí cường đại bộc phát, cuộn trào dữ dội hất tung cánh cửa phòng “rầm” một tiếng!

Từ trong làn bụi mờ, Hứa Lăng Thiên lao ra nhanh như một luồng gió. Trên trán đã xuất hiện một dấu ấn trắng, khuôn mặt lộ rõ vẻ phấn khích…
Bước chân hắn nhẹ bẫng, thân ảnh mơ hồ tựa bóng gió, trong chớp mắt đã vượt qua bức tường cao, đáp gọn lên nóc nhà.

Hắn vừa chạy, gió thổi tung mái tóc, vừa cảm nhận rõ từng hơi thở của thế giới xung quanh.
Tiếng vo ve của côn trùng, tiếng bước chân người hầu dưới sân, thậm chí cả lời nói chuyện khe khẽ ở xa — tất cả đều vang vọng lọt vào tai hắn.

Sau một vòng tung người trên mái, Hứa Lăng Thiên khẽ bật nhảy, thân ảnh đáp xuống đất, bụi bay mờ mịt.
Hắn đứng giữa khoảng sân trống, hơi thở dồn dập, gió lùa qua khiến mái tóc rối tung, nhưng trong mắt hắn chỉ có sự phấn khích tột cùng.

“Đây là… Luyện Nhất Thể sao…!”

Giọng hắn vang lên đầy kinh ngạc lẫn tự hào.

Thế nhưng — chưa kịp tận hưởng hết niềm vui, luồng khí quanh người hắn bỗng dao động dữ dội rồi tan biến.
Toàn thân như mất đi sức chống đỡ, cơ bắp nặng trĩu. Hắn khuỵu một gối xuống đất, thở dốc, hơi thở rối loạn.

“Chuyện… chuyện gì vậy?”

Hắn khó hiểu, liền gọi:

“Nhóc Quản Gia! — tại sao ta lại như vậy…?”

Ngay khi tiếng gọi vừa dứt, âm thanh vang vọng của Nhóc Quản Gia hiện ra, vẫn với dáng vẻ nhỏ nhắn và gương mặt có chút lo lắng.

“Chủ nhân… Ngài đừng hoảng, đây là hiện tượng bình thường?”

Hứa Lăng Thiên chau mày, rồi từ từ đứng lên:

“Bình thường sao? Rõ ràng vừa rồi ta cảm nhận được linh khí lưu chuyển toàn thân, sao chỉ chốc lát lại biến mất hết như vậy?”

Nhóc Quản Gia khẽ gật đầu, giải thích:

“Công pháp Luyện Tam Tàng Thể, đặc biệt là tầng thứ nhất — Luyện Nhất Thể, chú trọng vào cường hóa cơ thể phàm nhân bằng linh khí. Nhưng vì thân thể ngài vẫn còn nhỏ, linh lực thưa thớt. Mỗi lần kích hoạt đều tiêu hao thể lực và linh lực khá lớn, cơ thể ngài vẫn chưa thích ứng kịp. Nên mới xẩy ra hiện tượng như vậy…”

Nhóc Quản Gia hơi mỉm cười, nói:

“Nếu ngài kiên trì luyện tập mỗi ngày, sớm muộn gì cơ thể cũng sẽ thích ứng được. Khi đó, sức mạnh Luyện Nhất Thể mới thật sự phát huy hết khả năng của nó.”

Nghe vậy, Hứa Lăng Thiên khẽ thở dài, nhìn đôi tay mình, ánh mắt sáng lên kiên định:

“Hóa ra là thế... Ta nhất định sẽ làm được”

Đúng lúc ấy, từ hành lang phía xa vang lên tiếng bước chân khẽ.
Một nha hoàn trẻ tuổi đi ngang qua, trên tay còn bưng chậu nước, vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy cảnh Hứa Lăng Thiên đang lẩm bẩm một mình giữa sân, xung quanh bụi đất vẫn còn bay lảng vảng.

Cô hơi giật mình, sau đó vội vàng tiến lại gần, giọng lo lắng:

“A… là Nhị thiếu gia! Ngài… ngài đang làm gì ở đây vậy ạ?”

Nghe tiếng nói vang lên, Hứa Lăng Thiên liền giật mình.
Hắn vội phủi đi lớp bụi trên áo, nở nụ cười gượng gạo:

“Ha ha… không có gì đâu, ta chỉ… chỉ đang đi dạo một chút thôi.”

Nha hoàn chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt có chút nghi hoặc — lại như sực nhớ ra điều gì đó, nàng liền dừng lại, khẽ nói:

“À đúng rồi, Nhị thiếu gia, vài ngày nữa ở Ngụ Sở Thành sẽ diễn ra một lễ hội lớn đấy ạ. Nghe nói năm nay náo nhiệt lắm, ngài có muốn đi xem không…?”

Hứa Lăng Thiên hơi ngạc nhiên, ánh mắt lóe lên chút hứng thú, định mở miệng hỏi thêm thì…

Nha hoàn kia lại chợt sững lại, như nhớ ra điều gì đó.
Ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối, rồi vội xua tay:

“À… không, không có gì đâu ạ! Nô tỳ nhiều lời rồi, xin phép Nhị thiếu gia, nô tỳ còn có việc phải làm ạ…!”

Nói rồi, nha hoàn cúi người hành lễ, rồi vội vàng rời đi…

Hứa Lăng Thiên đứng lặng nhìn theo bóng dáng nha hoàn khuất dần nơi góc hành lang.
Sân viện lại trở về vẻ yên ả vốn có, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán lá và ánh nắng vàng nhạt chiếu lên gương mặt hắn.

Hắn khẽ thở dài, ánh mắt hơi xa xăm, tự nhủ:

“Từ lúc đến thế giới này… ta vẫn chưa một lần bước ra khỏi Hứa Phủ.”

Từng ký ức mơ hồ ùa về — từ khi tỉnh lại nơi xa lạ này, ngày nào hắn cũng quanh quẩn trong việc tu luyện, luyện công, đọc sách, tập võ,…

Hắn ngẩng đầu nhìn trời, ánh nắng rọi xuống làm đôi mắt hắn sáng lên đôi chút.

“Có lẽ… cũng đến lúc nên ra ngoài một chuyến rồi.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút bụi nắng chiều vương trên vai áo,
trong lòng Hứa Lăng Thiên chợt dâng lên cảm giác nôn nao — như có một thứ gì đó đang thôi thúc hắn...