Cha của Liên Ly là tài xế cho gia tộc tài phiệt hàng đầu – nhà họ Cận.
Ngày cha cô hy sinh khi làm nhiệm vụ, trời mưa như trút nước.
Cận Ngôn Đình bước đến trước mặt cô, giọng trầm thấp vang lên:
“Đi theo tôi.”
Anh đưa cô về bên mình, che chở suốt chín năm.
Nghe nói Cận Ngôn Đình từng vì “bạch nguyệt quang” trong lòng mà suýt trở mặt với gia đình. Liên Ly hiểu rất rõ trong tim anh không có chỗ cho mình, nên chọn cách rút lui trong êm đẹp.
Không ngờ dưới ánh trăng quyến luyến, hai người lại dây dưa suốt một đêm.
Đến trưa hôm sau tỉnh dậy…
Người nằm bên cạnh cô lại là em trai ruột của anh — Cận Thức Việt.
Liên Ly chân thành đề nghị:
“Đêm qua anh cũng đã vui vẻ rồi, hay là chúng ta chia tay trong hòa bình?”
“Chưa vui đủ, không chia được.”
Người đàn ông chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm quanh eo. Nước từ mái tóc ướt nhỏ xuống trán, trượt qua xương quai xanh rồi lăn xuống, mất hút vào chiếc khăn tắm nơi thắt lưng, tạo nên vẻ gợi cảm tự nhiên.
Anh cong môi cười lười biếng:
“Chịu trách nhiệm với tôi đi, Liên Ly.”
Về sau —
Giữa mùa đông tuyết lớn ở Bắc Kinh, tuyết rơi trắng trời.
Trong một buổi tiệc, Liên Ly cảm thấy không khỏe nên rời đi sớm.
Nghe tin, Cận Ngôn Đình lập tức rời bàn tiệc, vội vã đến gõ cửa phòng nghỉ.
Nhưng bên trong phòng…
Cận Thức Việt ôm chặt lấy eo Liên Ly, ép cô sát vào cánh cửa. Anh cúi đầu hôn cô đầy nóng bỏng, giọng khàn thấp nói:
“Bảo anh ta cút đi.”
Cận Thức Việt nổi tiếng trong giới là kẻ ngang tàng bất cần.
Ai cũng cho rằng anh chỉ đang chơi bời cho qua lúc cô đơn.
Cho đến một đêm xuân, cả giới thượng lưu bỗng truyền tai nhau một tin chấn động:
Cận Thức Việt tự tay viết một bức thư tình cho Liên Ly.