Hồng Trần Một Gánh Hồng

Chương 9



22

 

Rầm—

Ánh sáng vàng vô tận từ dưới chân tên đạo sĩ th/ối tha vọt thẳng lên trời, như mặt trời mọc, tức khắc nuốt chửng Lạc Thần Sơn.

 

Nơi ánh vàng chiếu tới, tinh nhuệ Ma tộc chưa kịp r/ên một tiếng đã hóa thành tro bụi bay khắp trời.

Vài tên Trưởng lão Ma tộc có tu vi sâu hơn cố gắng phản công, nhưng trong trận pháp, sức mạnh của họ chỉ còn lại một phần trăm. Ta vung kiếm xuống, kết thúc sự không cam lòng và phẫn nộ của họ.

 

Chỉ một khắc sau, sự huyên náo tan đi, Lạc Thần Sơn lại hiện ra ánh trời.

Tên đạo sĩ th/ối tha tê liệt ngồi trên mặt đất cháy đen, mái tóc bạc phơ bay nhẹ trong gió, cả người như ngọn nến trước gió.

 

Hắn cười khổ nói: "Ngày đó, quẻ bói hiện ra, nếu ta không thu con làm đồ đệ, con sẽ gây họa một phương, mang đến đại tai ương cho Tiên giới. Nếu thu con làm đồ đệ, có lẽ có thể cứu vớt muôn dân."

Ta nhếch môi cười lạnh: "Không tính được ngày chế/t của mình sao?"

 

"Tính được." Hắn đáp rất bình thản, "Chỉ là ta ích kỷ nghĩ rằng, nhân quả duy nhất giữa các con, chẳng qua là mâu thuẫn nhỏ lúc ban đầu."

"Ta luôn nghĩ... đối xử với con tốt hơn, tốt hơn nữa, kiên nhẫn dẫn dắt con hướng thiện, chắc chắn có thể hóa giải chút... nghiệp chướng không đáng kể đó."

 

Hắn ho dữ dội, dịu lại rất lâu mới hỏi tiếp: "Đời này ta làm mọi việc, không thẹn với trời đất, rốt cuộc con vì sao lại h/ận ta đến vậy?"

Ta không trả lời.

 

Chỉ khoanh chân ngồi đối diện hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt không còn tinh anh của hắn.

Đôi mắt ta ánh lên kim quang, từng cảnh kiếp trước truyền hết sang hắn. editor: bemeobosua. Chiếc xe hồng đỏ tươi, m/áu cha ho ra, nước mắt khô cạn của mẹ, bàn tay lạnh ngắt của bà nội, bóng tối vô tận và roi vọt trong lầu xanh, cùng trận đại hỏa thiêu rụi tất cả.

 

Sau một khoảng lặng ch/ết chóc kéo dài, hắn cúi đầu thật sâu, "Thì ra... là như vậy."

"Xin lỗi con..."

"Thật sự xin lỗi con..."

 

"Là ta quá ngạo mạn, ta nghĩ đó chỉ là một xe trái cây, lại không biết, đã mang đến tai họa cho cả nhà con."

Hắn nhìn ta đầy xót xa: "Kiếp trước sống rất khổ sở phải không?"

 

Bàn tay từng thi triển tiên pháp vô thượng run rẩy muốn đưa lên vuốt đầu ta như trước.

Ta cúi đầu, để hắn có thể chạm tới, rồi khẽ nói: "Những gì kiếp này, đệ t.ử ghi lòng tạc dạ. Nhưng mối th/ù kiếp trước, không thể không báo! Vậy nên, xin Sư phụ lên đường!"

 

"Mai sau nếu gặp mê chướng, hãy quán s/át bổn tâm, không cần... chấp trước nơi vuông tròn cũ."

"Sau này... núi cao đường xa, vi sư... không thể che chở cho con nữa."

 

Bàn tay đạo sĩ như bàn tay bà nội kiếp trước, dần dần vô lực, từ từ buông thõng, cuối cùng đậ/p xuống đất, làm b/ắn lên chút bụi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi Trưởng lão tông môn đến, thấy ta đang ôm lấy thân thể khô héo kia, tĩnh tọa trên nền đất cháy.

 

Gió núi lướt qua, một bên má ta lạnh đi, ta mới giật mình nhận ra mình đã rơi một dòng lệ.

"Sư bá." Ta ngước mắt lên, giọng nói bình thản không chút gợn sóng, "Sư phụ người... đã lấy thân mình làm dẫn, kích hoạt thượng cổ đại trận, cùng ba vạn tinh nhuệ Ma tộc... đồng quy vu tận rồi."

 

Từ đó, mỹ danh Lăng Tiêu Tiên Tôn vì hộ thương sinh, lấy thân nuôi ma lan truyền khắp Tiên giới. Hình tượng đạo mạo giả d/ối của hắn, hoàn toàn trở thành bia đá bi tráng trong lòng thế nhân.

 

23

 

Sau này, ta ch/ôn cất đạo sĩ ở hậu sơn.

Bên cạnh mộ, ta tự tay trồng một cây hồng.

 

Mỗi năm hồng kết quả, ta sẽ hái những quả đỏ nhất, lớn nhất đặt trước bia mộ. Sau đó đẩy xe, mang số hồng còn lại xuống trường phố dưới núi, giống như rất lâu về trước, rao b/án dọc đường.

 

Tiền bán hồng chia làm ba phần.

Một phần gửi cho cha mẹ ta. Giờ đây họ sống sung túc an nhàn, đứa em gái sinh ra rất giống ta, cũng đã đến tuổi chạy nhảy khắp núi.

 

Một phần gửi cho Hồng Oanh tỷ. Thế sự khó khăn, nàng dứt khoát cùng các tỷ muội ngày xưa tái lập nghiệp cũ, xây một Quỳnh Lâu mới. Khác ở chỗ, các cô gái ở đây đến đi tự do, mọi chuyện hoàn toàn tùy tâm nguyện. Ta thỉnh thoảng đến ngồi, nể mặt Tiên nhân, cũng không ai dám đến quấy rầy gây sự.

 

Phần cuối cùng, ta sẽ mua vài vò rượu ngon, tưới lên m/ộ tên đạo sĩ.

"Đồ đạo sĩ t/hối tha," Ta vịn vào cái tên lạnh lẽo trên bia, khẽ nói: "Thật ra ngươi là một sư phụ tốt."

 

"Truyền thụ thuật pháp cho ta, dẫn dắt ta hướng thiện... Ân tình là thật."

Gió thổi qua ngọn cây, như một tiếng thở dài. Ta dừng lại một chút, tiếp tục: "Nhưng kiếp trước cả nhà ta c/hết vì ngươi, cũng là thật."

 

"Giờ đây, chúng ta xem như đã xong nợ chưa?"

Xuân đi thu đến, cây hồng trước mộ xanh rồi lại đỏ, đỏ rồi lại xanh, đã trọn một trăm lần.

Công pháp hắn tự tay dạy ta, ta đã tu luyện đến Đại thành.

 

Giờ đây, ta thay thế vị trí của hắn, trở thành thủ lĩnh Tiên giới. Hắn nếu còn sống, hẳn sẽ rất mừng.

Và giờ đây, ta cầm thanh kiếm hắn tặng, dùng thần thông hắn dạy, bước theo con đường hắn đã đi, bắt đầu một mình đi lại nhân gian này.

 

Chỉ là mỗi lần ra tay, ta luôn tính toán rõ ràng nhân quả, không còn kiêu ngạo và hồ đồ như hắn.

Thế nhân thấy trên kiếm của ta luôn treo một dải tua kiếm hình quả hồng, liền ban cho ta một danh hiệu—

Thị Đức Tiên Tôn.

 

(Hoàn)