“Bà nội, cầu xin người, người đừng bán tam muội và ngũ muội!”
“Con dập đầu xin người, hãy tha cho hai muội muội đi.”
“Cả hai đứa đều là đồ phá của, các ngươi mau cút ra, bằng không ta bán luôn cả các ngươi!”
“Mẹ, nếu chúng nó tình huynh đệ tỷ muội sâu nặng đến thế, chi bằng bán sạch cả bọn đi cho rồi, ai mà biết mấy đứa này có phải là giống của tam đệ hay không.”
“Các ngươi buông ta ra, buông ra…”
Bạch Đóa Đóa tỉnh lại trong tiếng khóc lóc ầm ĩ này, chưa kịp mở mắt, đầu nàng đã đau như muốn nổ tung, đau đến mức nàng toát mồ hôi lạnh.
Nàng từ trên cao rơi xuống mà không c.h.ế.t, lại còn xuyên không vào thân thể của nữ nhân cùng tên cùng họ này. Ký ức của nguyên chủ tua nhanh như một bộ phim, từng cảnh một lướt qua tâm trí nàng.