Chín Lần Ném Tú Cầu

Chương 9



“A Ninh, không phải ta xem thường nàng.”

 

“Ta chỉ sợ quá nhiều người nhìn thấy nàng rồi…”

 

“Thì nàng sẽ không còn nhìn thấy ta nữa.”

 

“Cho nên ta mới nói với nàng những lời nặng nề như vậy.”

 

“Nhưng tuyệt đối không phải xuất phát từ thật lòng.”

 

“Nàng rất tốt, A Ninh.”

 

“Khắp cả kinh thành này, ta sẽ không tìm được nữ t.ử nào tốt hơn nàng nữa.”

 

“Ngay cả hỉ phục ta cũng đã may xong rồi.”

 

“Lần này… vốn dĩ ta thật sự định cưới nàng.”

 

Ta bình thản nhìn hắn, nghe những lời ấy mà không hề kinh ngạc hay vui mừng.

 

“Huynh cảm thấy ta tốt.”

 

“Nhưng điều đó cũng không cản trở việc huynh đồng thời cảm thấy Tô tiểu thư cũng rất tốt.”

 

“Chẳng qua là, cái tốt của ta hợp với tính tình huynh hơn.”

 

“Cũng dễ để huynh khống chế hơn.”

 

“Ở bên ta, huynh có thể đạt được cảm giác thỏa mãn về cảm xúc lớn nhất mà thôi.”

 

“Nói cho cùng, người huynh quan tâm nhất vẫn là chính bản thân huynh.”

 

Đáy mắt hắn hoàn toàn u ám, nhưng vẫn cố chấp hỏi ta:

 

“A Ninh, nàng thật sự không muốn cho ta thêm một cơ hội cuối cùng sao?”

 

“Chỉ cần bây giờ nàng hòa ly với Tiết Nguyên Sơ, ta sẽ lập tức cưới nàng làm thê t.ử.”

 

“Ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chờ thêm một ngày nào nữa.”

 

“Không, ngay cả một canh giờ cũng không.”

 

“Nàng tin ta thêm lần cuối được không?”

 

Ta nhìn vẻ hoảng loạn trong mắt hắn, chỉ khẽ lắc đầu.

 

“Không được.”

 

“Những điều cần nói, ta đã nói hết rồi.”

 

“Thôi công t.ử, nếu không còn việc gì nữa thì mời về cho.”

 

“Phu quân ta không thích có người ngoài ở lại.”

 

Ánh sáng trong mắt hắn hoàn toàn tắt lịm.

 

Một tiếng cười khổ nghẹn nơi cổ họng, tựa như mảnh thanh sứ vỡ tan.

 

13

 

Lúc Thôi Kim An bước ra khỏi phủ Quốc Công, vừa hay đụng phải Tiết Nguyên Sơ mới mua ngỗng quay trở về.

 

Hắn chẳng còn để tâm tới chuyện tôn ti lễ nghĩa, một tay túm c.h.ặ.t cổ áo Tiết Nguyên Sơ, giọng đầy chất vấn.

 

“Huynh cố ý đúng không?”

 

“Huynh vốn đã thích Tạ Uyển Ninh từ lâu rồi, cho nên mới cố tình bảo ta dẫn huynh đi xem nàng ném tú cầu.”

 

“Cho nên huynh mới giấu kín chuyện này như vậy.”

 

“Huynh chỉ là sợ. Sợ sau khi ta biết sẽ ngăn cản huynh cưới nàng. Sợ trong lòng Tạ Uyển Ninh, vị trí của ta quan trọng hơn huynh.”

 

“Nói cho cùng, chẳng qua huynh chỉ tự ti mà thôi.”

 

“Nếu ta về sớm hơn một ngày, Tạ Uyển Ninh tuyệt đối sẽ không gả cho huynh!”

 

Khóe môi Tiết Nguyên Sơ cong lên một nụ cười đầy vẻ đắc thắng, từng ngón tay chậm rãi gỡ tay hắn ra.

 

“Đúng vậy.”

 

“Ngươi đâu biết mỗi lần nhìn A Ninh ném tú cầu cho ngươi, ta ghen đến phát điên.”

 

“Nhưng khi ngươi hết lần này tới lần khác ném tú cầu sang cho ta, ta đã biết cơ hội của mình tới rồi.”

 

“Thôi huynh, muốn trách thì trách bản thân mình vô dụng đi.”

 

“Đừng đổ hết lên đầu người khác.”

 

“Nói ra thì ta thật sự phải cảm ơn huynh.”

 

“Hôm qua ta còn đặc biệt để lại chỗ ngồi bàn chủ cho huynh đấy.”

 

“Chỉ tiếc là huynh tức đến ngất luôn rồi.”

 

“Nhưng không sao.”

 

“Giờ nhìn thấy huynh thành ra thế này, ta cũng yên tâm rồi.”

 

“Đây gọi là thiên đạo luân hồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Huynh nói xem, có đúng không?”

 

Hai mắt Thôi Kim An đỏ ngầu, hắn vung mạnh một cú đ.ấ.m về phía Tiết Nguyên Sơ.

 

Nhưng bị Tiết Nguyên Sơ nghiêng người tránh được.

 

Giọng điệu còn mang theo vài phần cười trên nỗi đau của người khác.

 

“Thôi huynh, hôm khác chúng ta lại luận bàn. Phu nhân nhà ta vẫn còn đang chờ ngỗng quay của ta đấy.”

 

14

 

Lúc trở về, trên gương mặt đầy xuân phong đắc ý của Tiết thế t.ử còn lộ ra vài phần ghen tuông.

 

“Vừa rồi ta gặp Thôi Kim An.”

 

Ta gắp hẳn một miếng thịt ngỗng nhét vào miệng hắn.

 

“Nhắc tới người ngoài làm gì.”

 

Hắn đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ của ta, giọng nói có chút buồn buồn.

 

“Nếu như ta nhận lại nàng sớm hơn…”

 

“Vậy nàng sẽ thích hắn nhiều hơn hay thích ta nhiều hơn?”

 

Lại nữa rồi.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Tối qua hắn hành hạ ta đến mức gần như chẳng còn chút sức lực nào, vậy mà còn liên tục đem mình ra so sánh với Thôi Kim An.

 

Sau khi nhận được đáp án vừa ý, hắn lại thỏa mãn mà quấn lấy ta thêm một hồi.

 

Nghĩ tới đây, ta lập tức nâng mặt hắn lên, hôn nhẹ một cái.

 

“Từ nay về sau, chàng không cần hỏi ta nữa.”

 

“Rằng trong lòng ta, chàng và hắn ai quan trọng hơn.”

 

“Bởi vì cho dù hỏi bao nhiêu lần, cho dù là câu hỏi gì…”

 

“Đáp án của ta, mãi mãi cũng sẽ nghiêng về phía chàng.”

 

Lúc này hắn mới giống như được dỗ dành xong, lộ ra nụ cười mãn nguyện.

 

15

 

Nghe nói Tô tiểu thư cũng học theo ta, bắt đầu dùng cách ném tú cầu chọn phu quân.

 

Phủ họ Thôi cũng nằm trong danh sách được mời.

 

Thôi Kim An đã từ chối rất nhiều lần.

 

Nhưng không chịu nổi việc thừa tướng đại nhân trực tiếp ép hắn tới t.ửu lâu.

 

Trùng hợp làm sao, quả tú cầu ấy lại vừa đúng ném trúng người hắn.

 

Nhưng hắn lại nghiêng người tránh đi.

 

Tô Vân Miểu không chịu bỏ qua, nhất quyết bắt phụ thân mình tới tìm thừa tướng nói chuyện.

 

Qua lại vài lần như vậy, Thôi Kim An bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

 

Hai nhà đều có ý ép hôn.

 

Cuối cùng Thôi Kim An chỉ đành đồng ý.

 

Nhưng ngay đêm trước ngày thành thân, hắn đột nhiên bỏ trốn.

 

Khi phụ thân hắn tìm được người thì hắn đã xuống tóc ở chùa Linh Ẩn, xuất gia làm hòa thượng.

 

Chỉ còn Tô tiểu thư trở thành trò cười của cả kinh thành.

 

Lúc Kiêm Gia kể chuyện này cho ta nghe, ta chỉ khẽ mỉm cười.

 

Dù sao đó cũng là chuyện của người khác rồi, chẳng còn liên quan gì tới ta nữa.

 

Cuối năm, bụng ta ngày càng nặng nề hơn.

 

Hàng ngày, đứa nhỏ trong bụng còn đạp ta v cái.

 

Tiết Nguyên Sơ lập tức như gặp đại địch, dặn Kiêm Gia sau này tuyệt đối không được nhắc tới tên Thôi Kim An trước mặt ta nữa.

 

Đến đầu xuân, ta sinh hạ một đôi long phượng thai.

 

Trong tiệc đầy tháng của hai đứa bé, người gác cổng tới bẩm báo rằng ngoài cửa có một vị hòa thượng đã đứng rất lâu.

 

Hỏi ta có muốn mời người vào trong để lấy chút may mắn hay không.

 

Ta nhẹ nhàng phe phẩy quạt tròn rồi gật đầu đồng ý.

 

Nhưng lúc người gác cổng quay lại, hắn chỉ nói vị hòa thượng kia đã lắc đầu từ chối.

 

Ta cũng chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

 

Không sao cả.

 

Dù gì cũng chẳng còn là người quan trọng nữa rồi.

 

(Hết)